RSS Feed

Em cười hay không đều khuynh thành chương 48 (2)

Chương 48.2: Âm mưu, dương mưu.

Sau khi quay trở vào xe, Cố Thành Ca khẽ nghiêng người sang, nhẹ nhàng ấn xuống một nụ hôn lên vầng trán cao cao của cô.

Hết thảy, đều không nói một lời.

Đột nhiên, Triệu Tử Mặc ngây người ra, nhìn chằm chằm vào anh, khóe môi khẽ nở một nụ cười vô cùng quỷ dị.

Cố Thành Ca theo bản năng đưa tay sờ sờ mặt, nghiêm túc hỏi: “Sao vậy, em nghĩ sắc đẹp có thể ăn được nên muốn ăn hả?”

Đại ca à, da mặt của anh cũng dày quá đấy -,,-!!!

Trong lòng Triệu Tử Mặc mãnh liệt oán thầm, nhưng bên ngoài thì vẫn cười rõ tươi, đôi mắt chớp chớp vẻ ngây thơ: “Cực phẩm à, giờ em mới phát hiện ra, hôm nay anh ăn mặc thật là phong tao… ấy nhầm, thật là phong tình đó, giống hệt lần trước.”

Cố Thành Ca khẽ híp mắt hỏi ngược lại cô: “Em muốn nói gì?”

Triệu Tử Mặc chỉ chỉ về phía trước.

Nhìn ra kia, ước chừng cách khoảng hai trăm mét, tọa lạc sừng sững một khu nhà gắn biển “Thiên thượng nhân gian ngu nhạc thành”, mấy chùm đèn nháy không ngừng đổi màu, từng con chữ thay nhau sáng lên, lấp la lấp lánh trông bắt mắt vô cùng.

Triệu Tử Mặc lại cười toe toét: “Cực phẩm, hôm nay anh ăn vận phong tình như thế, mà em đây cũng chẳng thua kém gì, không bằng chúng ta đi happy một bữa đi?”

Cố Thành Ca nhìn chằm chằm vào cô, đôi mắt anh trở nên bình tĩnh thản nhiên lạ thường, hai con ngươi đen láy sâu thăm thẳm không hề gợn sóng, anh hỏi: “Đi đâu và làm gì?”

Triệu Tử Mặc cười nịnh bợ: “Đi nhảy chứ còn làm gì! Em phát hiện ra âm thanh ở đó tốt vô cùng ấy!”

“Đi nhảy à…” Cố Thành Ca chậm rãi gật đầu, sau đó, anh từ từ nghiêng người sát lại gần cô, khóe môi nhướn lên thành hình cung cực kỳ quyến rũ, khiến cho người đối diện bất giác phải mặt đỏ thân run, rồi anh từ tốn nói: “A Mặc, có phải là em muốn nhảy với anh…”

“Đúng thế đúng thế! Chúng ta đi được không?” Tâm trạng Triệu Tử Mặc lúc này có thể nói là cực kỳ hưng phấn, nhưng mà… vẻ mặt anh sao kỳ lạ thế không biết? Chẳng lẽ thật sự là nhờ vào ánh đèn đẹp tuyệt ban nãy, mà bây giờ mới có thể mỉm cười như thế sao?

Cố Thành Ca tiếp tục nhích tới gần cô, những ngón tay dài dài của anh khẽ khàng mân mê vành tai cô, cười như không cười dí sát vào tai cô nói nhỏ: “Em thật sự muốn nhảy với anh, hai người dính chặt vào nhau?”

“Hả?” Triệu Tử Mặc nhất thời không kịp phản ứng, lại còn thêm cả sức nóng bên tai mang lại, khiến cho đầu óc cô vốn đã chậm chạp, nay lại càng không thể suy nghĩ được gì.

Bỗng nhiên tai bị nhéo mạnh, cơn đau từ đâu ập tới, khiến cho cô không nhịn được, kêu “ái ui” mấy tiếng.

Cùng lúc đó, giọng nói lạnh lẽo của Cố Thành Ca chợt vang lên: “Triệu Tử Mặc, xem ra em có vẻ ngứa ngáy quá nhỉ, đừng quên chuyện bị đổ oan lần trước là xảy ra ở đâu!”

Thế là, bạn Triệu Tử Mặc nhà chúng ta liền xìu ra như bún.

Cơ mà, nói đi nói lại thì cô vẫn không phục: “Không cho thì nói một câu là được rồi, sao lại còn nhéo tai em, hơn nữa lại nhéo đau chết đi được, anh chả biết hạ thủ lưu tình gì cả!”

Cố Thành Ca ngồi lại vào ghế lái, thản nhiên buông ra một câu: “Em ngoan chút đi, anh làm như thế mới có thể khiến cho em sau này không còn dám nghĩ đến mấy chuyện đó nữa.”

Triệu Tử Mặc làm ra vẻ ủ rũ, nhưng thực ra, mái tóc dài rũ xuống đã che đi đôi môi đang nhếch lên cười của cô.

Cực phẩm có tâm trạng để đùa với cô như thế, chứng tỏ mọi buồn phiền trong lòng anh đã vơi đi ít nhiều rồi.

Đột nhiên, điện thoại di động của Cố Thành Ca bỗng vang lên, sau khi anh nhận điện, khuôn mặt thoắt cái đã trở nên cực kỳ nghiêm túc, cuối cùng anh chỉ nói một câu: “Anh lập tức tới ngay.”

Nói đoạn, anh nhanh chóng khởi động xe.

Trên đường đi, Triệu Tử Mặc hỏi: “Có chuyện gì thế?”

Cố Thành Ca: “Ba của Lương Kính xảy ra chuyện, đang ở đồn cảnh sát.”

Triệu Tử Mặc: “…”

Ba của Lương Kính, là kẻ đã nhẫn tâm vứt bỏ cậu nhóc và Lương nãi nãi đó sao?

.

.

Trước cửa đồn cảnh sát, Lương Kính vừa lo lắng vừa bất an đi tới đi lui, thỉnh thoảng lại ngẩng cổ lên nhìn về phía xa xa, đến khi một bóng người quen thuộc xuất hiện, cậu nhóc liền vội vàng chạy tới, giọng nói có chút gì đó run rẩy: “Cố ca ca…”

Cố Thành Ca đặt tay lên vai cậu nhóc, tỉnh táo nói: “Đừng vội, trước tiên nói cho anh biết, rốt cục đã xảy ra chuyện gì?”

“Dạ.” Lương Kính cố gắng trấn tĩnh lại, đến lúc Triệu Tử Mặc đi tới nơi thì cậu nhóc cũng bắt đầu kể: “Chuyện là vậy, vì là ngày cuối tuần nên em đến thăm ba, đến xế chiều thì người đàn bà họ Giang kia tới, năm đó cũng chính vì bà ta mà ba mới bỏ rơi mẹ, nên em cực kỳ ghét bà ta, lúc bà ta vừa bước vào nhà thì em cũng đi luôn, lúc về đến nơi thì mới phát hiện ra thuốc của bà nội đang ở chỗ ba, cho nên em quay lại, còn chưa tới nơi thì đã nhìn thấy người đàn bà kia đang hốt hoảng chạy ra khỏi nhà, ba em đuổi sát phía sau, lúc nhìn thấy em, ba liền gọi em đến giúp ông, ông bảo người đàn bà kia đã trộm của ông rất nhiều đồ rồi, nhất định phải đuổi theo, mà hai người cùng đuổi thì sẽ dễ hơn, nhưng bà ta lại lật mặt, la hét ầm ĩ rằng bọn em là kẻ cướp, đến khi bà ta chạy ngang qua đường, bị xe tông trúng, tắt thở tại chỗ, bọn em bị giải đến đồn cảnh sát…”

“Là Giang Chức Mộng sao?” Cố Thành Ca đột nhiên lên tiếng hỏi.

Lương Kính gật đầu: “Chính là bà ta.”

“Chờ một chút,” Cố Thành Ca lướt qua Lương Kính: “Để anh bảo lãnh ba em ra trước đã.”

Đến sau khi Triệu Tử Mặc cũng theo anh bước vào, đã nhìn thấy anh đang nói chuyện với một vị nữ cảnh sát, vẻ mặt anh lúc này vừa trầm lặng vừa tỉnh táo, trong đôi ngươi lóe ra một vầng ánh sáng không cách nào hình dung nổi.

Một lát sau, vị nữ cảnh sát kia nói: “Xin lỗi Cố luật sư, nhưng Lương Tích Côn hiện đang là bị cáo, dính đến cái chết của một mạng người, không thể bảo lãnh.”

Cố Thành Ca trầm ngâm: “Vậy Hạ cảnh quan, có thể cho phép tôi nói vài lời với bị cáo không?”

Hạ cảnh quan gật đầu: “Ông ta hiện đang ở trong phòng làm việc của cục trưởng Tô.”

Cố Thành Ca gõ cửa bước vào, chừng khoảng 20 phút sau đã thấy anh ra, anh liếc nhìn về phía Lương Kính: “Ba em có chuyện muốn nói với em.”

Thế là, giải quyết hết mọi chuyền tại đồn cảnh sát cũng tốn một khoảng thời gian kha khá, đến lúc đi ăn cơm tối, vốn dĩ phải mang cậu nhóc Lương Kính theo cùng, nhưng cậu bé thông minh lanh lợi này lại rất thức thời mà bảo, không muốn quấy rầy hai vị hưởng thụ thế giới riêng đâu, rồi nhanh như chớp nhảy xe bus đi về.

Cơm nước xong xuôi thì đã là mười giờ đêm, Cố Thành Ca đưa Triệu Tử Mặc trở về trường, dọc đường đi anh luôn tỏ ra trầm mặc, tựa hồ như đang suy nghĩ điều gì quan trọng lắm, còn Triệu Tử Mặc thì cả ngày đi đó đi đây, chạy nhảy khắp nơi, cho nên đã mệt mỏi rã rời, cũng không buồn mở miệng.

Xe dừng lại ở cổng Tây, hai người cùng xuống xe, đi bộ về tận khu ký túc xá của cô.

Lúc nhìn thấy trước mắt đã là khu Mẫu Đơn, Triệu Tử Mặc dừng cước bộ, quay sang nhìn anh: “Được rồi, đến đây thôi.”

Cố Thành Ca gật đầu, nhưng mãi vẫn chưa thấy anh quay người bước đi.

Triệu Tử Mặc: “Anh về nhé, đi đường nhớ cẩn thận.”

Cố Thành Ca: “Anh nhìn em lên lầu.”

Này, không cần phải chăm sóc người ta kỹ càng cẩn thận thế đâu, em sẽ bị anh làm cho cảm động chết mất!

Triệu Tử Mặc cúi đầu hé môi cười, bỗng nhiên cô nhích lại gần anh, kiễng chân lên, khẽ liếm vào môi anh.

“Ngủ ngon.”

Trời đêm yên tĩnh lạ thường, đột nhiên từ phía xa xa, truyền đến một giọng nữ cao vút: “Thi Tiểu Phì, bây giờ mi vẫn còn đang ở chỗ Chu Đại à? Ta nói cho mà biết, đồ siêu siêu siêu ngốc nhà mi mau về đây cho ta, ta hỏi mi, mi và Chu Đại mới quen nhau được bao lâu? Động vật giống đực hẹn mi về nhà, tất thảy đều là động cơ không trong sáng đấy, mi có biết không hả??”

Vốn còn đang định quay người bước lên lầu, đột nhiên nghe được những lời này, Triệu Tử Mặc liền đứng sững lại.

Động vật giống đực hẹn mi về nhà, tất thảy đều là động cơ không trong sáng đấy…

Cái này là…

Cô nhìn về phía Cố Thành Ca, không kịp suy nghĩ gì mà bật thốt lên: “Cực phẩm, anh hai lần đưa em về nhà anh, có phải cũng có âm mưu gì không hả?”

Cố Thành Ca: “…”

Sao lại đem anh biến thành một kẻ đáng khinh bỉ như thế chứ = =

Nhưng mà. Dĩ nhiên không phải không nghĩ đến, chỉ là anh nhận ra, thời cơ vẫn chưa tới mà thôi.

Lúc nãy xảy ra nhiều chuyện như vậy, Lương Tích Côn bị tạm giam, còn Giang Chức Mộng lại vì tai nạn mà bỏ mình…

“Ừ.” Cố Thành Ca vô cùng thản nhiên đáp lại một tiếng, “Nhưng không phải âm mưu, mà là dương mưu.”

Triệu Tử Mặc: “???”

Cố Thành Ca đột nhiên tiến lại gần cô, anh cúi đầu xuống sát, mặt đối mặt, mắt đối mắt, trong đôi ngươi lóe ra những tia sáng dị thường: “Thật ra thì… lần đầu tiên đưa em về nhà ăn lẩu, anh đã muốn đem em… ăn sạch sẽ rồi.”

Khoảng cách giữa cô và anh lúc này đang là rất nhỏ, khiến cho hơi thở vừa ấm áp vừa nam tính của anh như phả lên mặt cô, khiến cho Triệu Tử Mặc phải hốt hoảng trợn trừng mắt, đột nhiên…

“Cố Thành Ca! Anh là đồ, là đồ…”

Cô đẩy vội anh ra, nhanh như chớp xoay người bỏ chạy.

Cố Thành Ca, anh là đồ sắc lang! Đồ sắc lang! Đồ sắc lang!

Lên đến nơi, Triệu Tử Mặc chạm mặt ngay phải Khương Khương vừa nói chuyện điện thoại xong với Thi Tiểu Phì, Khương Khương nhìn thấy cô thì vung vẩy chiếc điện thoại trong tay: “A Mặc mi về rồi hả, ta đang muốn gọi điện thoại cho mi đây, không thể đêm hôm khuya khoắt mà không về phòng ngủ được…”

Triệu Tử Mặc đưa tay lên che mặt lại: “Khương Khương, bây giờ ta không thể nói chuyện với mi được!”

.

Nhìn theo dáng vẻ bỏ chạy đầy chật vật của cô, Cố Thành Ca không nhịn được, liền đưa tay lên sờ sờ mũi.

Anh biết ngay mà, thể nào cũng dọa cho cô bỏ chạy mất dép.

Hơn nữa, có vẻ như trốn biệt luôn mươi ngày nửa tháng.

Nhưng mà. Trốn cũng tốt.

Anh thật sự không muốn cô phải dính vào vụ án Lương Tích Côn và “lưới độc Phong Thành”(*) này một chút nào…

(*) Cái này là mạng lưới buôn ma túy “nổi tiếng” của Phong Thành đới.

 

 

 

 

About ♥ A.T ♥ AuWa~ [Cuồng chị 7]

"Ta mong nàng còn sống, có thể cười với ta, khóc với ta, giận dữ với ta, ta chỉ có một nguyện vọng như thế này mà thôi..."

12 responses »

  1. Già cả đời.. May mà mình vẫn còn sức để chờ… * thoi thóp…..*

    Trả lời
  2. thanks bạn nhiều nhé

    Trả lời
  3. Cuoi cung cung doi duoc ban rui,mung qua

    Trả lời
  4. Hac,thich anh CTC wa !!!!

    Trả lời
  5. Thanks em, lâu lắm mới thấy em xuất hiện

    Trả lời
  6. thank em A.T nhiều nhé🙂

    Trả lời
  7. Hí hí, dạo này em bận tóa, mọi người thông cảm héng😡

    Trả lời
  8. aaaaaaaaaaaaa. Anh Cố thành ca thật là đáng yêu chết đươc. hehe. đợi truyện của nàng k á. mòn mỏi quá.

    Trả lời
  9. Wow! Khong biet LTC này có phãi là nguoi dau ma tuy vào nhà cua soai ca truoc kia khong nhi? Thanks.

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: