RSS Feed

Em cười hay không đều khuynh thành chương 48 (1)

Chương 48.1: Âm mưu, dương mưu.

Cả buổi chiều, Triệu Tử Mặc phải mang trong mình một trọng trách rất to lớn và cao cả, đó là nghĩ cách làm sao cho mọi suy nghĩ tâm tư bị đè nén đã lâu của cực phẩm được giải tỏa hết.

Có điều, bằng vào tính cách ương bướng ngang ngạnh nhưng vẫn rất đỗi vui vẻ thẳng thắn của cô, không cần phải nát óc suy nghĩ hay vắt kiệt sức để tìm ra trò gì khiến cực phẩm vui hết, bởi vì chỉ cần đi bên cạnh cô, được ngắm nhìn mỗi hành vi cử chỉ, được nghe giọng nói lanh lảnh trong veo của cô, cũng đủ khiến cho người ta cảm thấy nhẹ nhàng thoải mái rồi.

Sau khi ra khỏi nhà, Cố Thành Ca mới hỏi: “Em muốn đi tản bộ ở đâu?”

Triệu Tử Mặc đáp: “Anh quyết định, em phối hợp.”

Cố Thành Ca chẳng nói chẳng rằng, chỉ liếc cô một cái: đạo văn (*)?

(*) Nhắc những bạn không nhớ này, ở chương 22, hai anh chị có một đoạn thế này:

“A, lúc đó em hỏi anh, anh muốn chụp hình cho chuyên mục lần này như thế nào?” Cô ngắn gọn đặt một câu hỏi khác.

Cố Thành Ca vẫn một mực vân đạm phong thanh: “Em quyết định, anh phối hợp.”

Triệu Tử Mặc hơi nghiêng đầu phản kháng lại ánh mắt ấy của anh, cô cười khẽ nháy nháy mắt mấy cái.

Thế là, Cố Thành Ca đưa cô tới công viên giải trí.

Triệu Tử Mặc vừa nhảy chân sáo vừa vui vẻ thốt: “Ha ha, giờ em mới biết thì ra tính anh cũng trẻ con thế đấy!”

Cố Thành Ca chỉ cười nhạt: “Cho em thỏa sức bù đắp cho Cố Thành Ca cô đơn tịch mịch này đó.”

Triệu Tử Mặc nhìn anh, lòng xẹt qua một tia đau đớn.

Nhưng chỉ giây sau, cô đã nở nụ cười: “Em biết em biết, ý anh là muốn chiều nay, em cứ tự nhiên xem Cố Thành Ca anh như một đứa con nít chứ gì?”

Nói rồi, cô liền nắm lấy tay anh.

“Đi thôi, chị đây dẫn em đi chơi!”

Cố Thành Ca: “…”

Thế là, hắc tuyến của anh giờ đây đã rơi xuống sâu vạn trượng rồi.

Có điều, anh vẫn không phản đối, để cô tùy ý nắm lấy tay anh chạy xuyên qua đám người đông đặc.

Lát sau, Triệu Tử Mặc đã dừng lại trước một quầy hàng bán kẹo bông.

“Cực ph…” Á, không được, bây giờ anh có phải là Cố Thành Ca của ngày thường đâu, gọi như thế tuyệt đối không được, ừm, Phó nãi nãi gọi anh là gì ấy nhỉ…

Nghĩ nghĩ một lát, cô lập tức đổi cách xưng hô: “Thành Thành, muốn ăn kẹo bông không?”

Được rồi, cô thừa nhận, cô bị nghiện cái trò này luôn rồi.

Nghe cách xưng hô thay đổi chóng mặt của cô, Cố Thành Ca cũng không nói gì, chỉ gật đầu.

Hai người không phải đợi lâu, chỉ một lát sau, hai que kẹo bông mềm mềm xốp xốp như hai đám mây lơ lửng trên bầu trời đã nhanh chóng được người ta làm xong. Trước lúm đồng tiên duyên dáng trên khuôn mặt xinh đẹp của Triệu Tử Mặc, trước bao ánh mắt tò mò lẫn ngưỡng mộ của những người đi đường, Cố Thành Ca không do dự nhận lấy một cây.

Nhưng mà, vẻ mặt anh lúc này vẫn nhẹ nhàng hờ hững như bao lần, mãi mà chẳng thèm đưa que kẹo lên miệng.

Còn vị đại mỹ nữ đi bên cạnh anh thì chả thèm kiêng kỵ gì hết, cứ phơi phới đưa kẹo bông trắng muốt lên liếm liếm, vẻ mặt sung sướng hạnh phúc như thể đang được thưởng thức cao lương mỹ vị vậy.

Bắt gặp hình ảnh Cố Thành Ca vẫn đang cầm cây kẹo trong tay, Triệu Tử Mặc quay sang nở một nụ cười rạng rỡ: “Thành Thành, ăn đi ăn đi! Nếu thấy ngon thì cây kẹo của chị đây cũng nhường em luôn!”

Cố Thành Ca: “A Mặc.”

“Ừ?”

Cố Thành Ca: “Đừng dùng giọng điệu như đang nói chuyện với đứa con nít ba tuổi đó để nói với anh.”

Triệu Tử Mặc: “…”

Cô nén cười đến nội thương.

Cố Thành Ca: “Cả người anh nổi da gà hết cả rồi.”

Triệu Tử Mặc cười ha ha một cách vô cùng gian xảo: “Vậy anh ăn kẹo đi.”

Cố Thành Ca: “…”

Suốt cả chiều hôm đó, hai người đi đến đâu, cũng đều tạo thành một cảnh tượng đẹp chói mắt, khiến cho bao người đi đường phải ngoái lại chăm chú ngắm nhìn, đã thế, người nào đó lại còn thích đổ thêm dầu vào lửa, vừa chơi mấy trò mạo hiểm vừa gào toáng lên, cứ thế vặn to âm lượng hết cỡ mà hét; ấy thế mà lúc xuống đến nơi, cô lại nở một nụ cười vô cùng rạng rỡ, cứ như thể đó là điều vui vẻ hạnh phúc nhất mà cô từng được trải qua vậy.

Đứng trước một Triệu Tử Mặc tràn trề sức sống như thế, trái tim Cố Thành Ca cũng không kìm nổi mà bay bổng vui sướng cùng cô.

Anh biết, cho dù quá khứ có tàn nhẫn, có bất công đến đâu đi chăng nữa, cũng không thể làm ảnh hưởng đến hiện tại và tương lai của anh nữa rồi.

Bởi vì, từ nay về sau, anh đều có cô.

Sau khi vui vẻ chơi thêm trò ngựa gỗ, Triệu Tử Mặc liền chạy đi mua hai chiếc hộp để thổi bong bóng xà phòng, hệt như đứa trẻ mà sung sướng ngồi thổi.

Trải qua mấy lần kinh nghiệm của vụ ăn kẹo bông và vụ chơi trò mạo hiểm với cô, được nghe tiếng thét chói tai, được ngắm nụ cười rạng rỡ của cô, lúc này đây anh đã có thể vô cùng thản nhiên mà ngồi xuống, cùng cô thổi bong bóng xà phòng.

Trên con đường rợp đầy bóng cây, cô ở một bên thổi bong bóng về phía trước, còn anh đứng đối diện với cô, hai người cách nhau khoảng một mét, vừa thổi, vừa chậm rãi lùi về phía sau.

Anh thổi ra một chuỗi bong bóng dài đủ màu sắc sặc sỡ, bong bóng bay trong không trung, tha hồ thi nhau nhảy múa, Triệu Tử Mặc cười nhìn từng đợt bong bóng sà qua lượn lại trước mắt mình, rồi thỉnh thoảng lại tự mình thổi lên những đợt bóng khác.

Phía sau, từng đám bong bóng xà phòng đủ màu sắc dần dần chuyển sang màu trong suốt, rồi vô cùng khẽ khàng, tựa hồ như không hề có lấy một tiếng động, chúng vỡ ra, tan vào trong không khí.

Phía trước, những đợt bong bóng khác vẫn đua nhau nhảy múa, cảnh đẹp như trong mơ.

Và người con trai trong bức tranh tuyệt đẹp ấy, vô cùng bình thản ung dung, khẽ nở một nụ cười.

Bỗng nhiên vọng lại đâu đây, một tiếng cười hì hì thoáng ẩn thoáng hiện truyền tới từ phía sau bóng cây xa xa.

Cố Thành Tây lúc này đang giơ camera lên chụp lia lịa cảnh tượng có một không hai trước mắt, mãnh liệt cảm khái: “Hai người đúng là có khiếu lãng mạn quá,  y chang như đang diễn phim thần tượng ấy, làm bản cô nương đây ghen tỵ muốn chết!”

Triệu Tử Mặc bước lại gần phía cô nàng, thổi một chuỗi bong bóng dài, liếc nhìn Tiêu Sở Diễn đang phải làm cu li cõng Cố Thành Tây một cái, rồi nhướn môi chọc: “Phim thần tượng làm sao mà so bì với phim thần thoại của hai người được, Trư Bát Giới cõng vợ, đúng là màn lãng mạn đậm chất kinh điển mà!”

Lúc này Cố Thành Tây đang bám sau lưng Tiêu Sở Diễn, bất ngờ bị phản kích thì á khẩu không đáp lại được câu nào, còn bạn Tiêu đại bổn tôn trở thành nạn nhân dính líu thì vừa bực – bị người ta kêu mình là Trư Bát Giới; lại vừa vui – vì ngay sau đó còn gắn thêm hai chữ “cõng vợ”.

Vì thế cho nên hắn ta cũng chả thèm đáp lại câu nào sất, chỉ quay sang Cố Thành Ca đang đứng cách đó không xa, chào hỏi mấy câu.

“A Mặc, cho ta mượn cục cưng của mi chút xíu.” Cố Thành Tây bỗng nhiên nhảy xuống khỏi người Tiêu Sở Diễn, đi thẳng đến trước mặt Cố Thành Ca: “Anh trai, lại đây em nói chuyện tí.”

Nói đoạn, cô nàng lôi Cố Thành Ca đi xa mấy mét.

Triệu Tử Mặc hết sức tò mò: có chuyện gì mà phải tránh mặt cô với Tiêu Sở Diễn thế không biết?

Nhìn sang phía Tiêu đại bổn tôn, hắn cũng lắc đầu, tỏ vẻ không rõ.

Bỗng nhiên, giọng nói đầy vẻ châm chọc mỉa mai của Cố Thành Ca từ xa xa truyền đến: “Ông ta muốn gặp anh làm gì? Kể từ lúc ông ta đuổi anh ra khỏi cổng Cố gia, anh với ông ta đã không còn bất cứ quan hệ nào nữa rồi!”

Cố Thành Tây nghe vậy thì tỏ ra hơi hoảng hốt: “Anh! Bây giờ ba…”

Cố Thành Ca lạnh lùng cắt ngang: “Thành Tây, không cần phải nói hộ cho ông ta, anh bây giờ vẫn xem em là em gái. Việc đã rồi, anh cũng không cần phải nói tha thứ hay không mà làm gì nữa. Từ trước đến nay, người mà ông ta nợ, chỉ có mẹ em thôi!”

Cố Thành Tây cứng người, không biết phải nói gì.

Lát sau, Cố Thành Ca quay trở về chỗ Triệu Tử Mặc và Tiêu Sở Diễn đang đứng, khuôn mặt tuấn tú bất phàm của anh giờ phút này đã bị bao phủ bởi một luồng khí lạnh, anh bước tới nắm lấy tay cô: “A Mặc, chúng ta về.”

Sau khi lên xe, lâu thật lâu anh vẫn chưa có động tĩnh gì, hai bàn tay chỉ ghì chặt lấy vô lăng, đôi mắt sâu thăm thẳm trông hệt như dòng nước xoáy đen ngòm.

Triệu Tử Mặc không dám mở miệng, chỉ nơm nớp len lén nhìn anh.

Lúc lâu sau, Cố Thành Ca mới chậm rãi khởi động xe.

Anh nói: “A Mặc, anh không sao.”

Triệu Tử Mặc buông lỏng một hơi, trong trí nhớ của cô, từ trước đến nay rất hiếm khi anh để lộ tâm tình suy nghĩ của mình ra bên ngoài, giọng nói tràn đầy hàn khí và khuôn mặt lạnh lẽo như núi băng ngàn năm của anh ngày hôm nay, quả thực cô chưa bao giờ nhìn thấy.

Nhưng lần này cô cũng không hỏi gì cả, bởi vì cô nghĩ, làm sao có thể chỉ trong một ngày mà khơi dậy cả hai nỗi đau của anh được, cho nên chỉ dịu dàng nói: “Vậy chúng ta đi ăn cơm đi? Em đói muốn chết rồi!”

Hoàng hôn buông xuống khắp nơi, bốn phía đều đã lên đèn, Triệu Tử Mặc gục đầu lên cửa  kính xe nhìn những cột đèn đường sáng trưng đang chiếu rọi, ngàn dặm phồn hoa.

“Cực phẩm, dừng xe dừng xe!” Cô bỗng nhiên kêu to mấy tiếng.

Cố Thành Ca quay sang nhìn cô, hỏi: “Sao vậy?”

Mặt mày Triệu Tử Mặc lúc này trông hớn hở lạ thường: “Anh cũng xuống xe đi!”

Nói đoạn, cô kéo anh xuống xe, rồi vội vã đưa anh đi ngược lại phía họ đang đứng khoảng chừng 20m, cuối cùng dừng lại ở một ngã rẽ.

Trước mặt họ, ánh đèn phía hai bên vệ đường đang tỏa ra một màu vàng đẹp mắt.

Từng hàng cây long não cao ba, bốn mét rợp bóng lên mặt đường, những tán cây tỏa ra bốn phía, giống hệt như một chiếc dù khổng lồ, ánh sáng màu vàng len qua những lỗ hở nhỏ xíu trên từng tán cây, tạo thành một vầng hào quang tuyệt đẹp.

Mà dưới mỗi thân cây, đều mắc ba dây đèn: màu đỏ, màu xanh, màu tím, màu lam… mỗi sợi dây đèn lại được phân làm hai nhánh nhỏ, một được mắc vòng qua những tán lá, một nối liền với những sợi dây của thân cây phía đối diện.

Trên con đường dài ấy, từng ánh đèn lấp lánh đủ màu sắc quyện lẫn vào nhau, ánh hào quang tỏa lan trong không gian, đẹp đẽ hệt như cảnh tượng trong mơ vậy.

Triệu Tử Mặc ngẩng đầu lên nhìn sang người đứng bên cạnh mình, khẽ mỉm cười: “Bây giờ chúng ta cùng bước đi trên con đường này, đến lúc trở về, em hy vọng tâm tình của anh sẽ được ánh hào quang nơi đây chiếu sáng.”

Anh nhìn cô, đôi mắt đen sâu thăm thẳm.

Cô nở một nụ cười rạng rỡ, rồi nhẹ nhàng nắm lấy tay anh.

Hai bóng người cùng bước đi, một lúc sau, bóng lưng màu tím của anh và thân hình màu hồng của cô đã như ẩn như hiện trong ánh đèn rực rỡ, cuối cùng, hai người khuất bóng, biến mất vào màn đêm, không còn thấy gì nữa.

Con đường dài vẫn tĩnh lặng dưới bầu trời đêm…

Hai bóng người lần nữa xuất hiện, từ phía quảng trường Cẩm Phong xa xa kia đột nhiên vang lên tiếng nhạc thấp thoáng, cô nắm lấy tay anh, nhẹ nhàng bước đi bên cạnh anh, hai người xoay vòng, cùng khiêu vũ theo nhịp điệu…

Sau khi quay trở vào xe, Cố Thành Ca khẽ nghiêng người sang, nhẹ nhàng ấn xuống một nụ hôn lên vầng trán cao cao của cô.

Hết thảy, đều không nói một lời.

 

About ♥ A.T ♥ AuWa~ [Cuồng chị 7]

"Ta mong nàng còn sống, có thể cười với ta, khóc với ta, giận dữ với ta, ta chỉ có một nguyện vọng như thế này mà thôi..."

14 responses »

  1. lâu lâu mới cóp một chương quý báu 🙂 thánk A.T

    Trả lời
  2. ừ! mình cũng giống bạn ở trên!ngày nào cũng vào, ngóng dài cả cổ

    Trả lời
  3. chậc nhắc đến âm mưu với dương mưu lại nhớ đến câu nói của chị Vi Vi về anh Tiêu Nại quá

    Trả lời
  4. woa, chị cũng lãng mạn thật đấy
    tks ^^

    Trả lời
  5. ngay nao cung di ra di dzo nha ban het ah, doi a mac doa ,. thanks ban nha

    Trả lời
  6. thanks bạn
    mình rất thích truyện cũng như các nhân vật trong truyện
    truyện mang lại cảm giác nhẹ nhàng, ấm áp và dệ thương

    Trả lời
  7. cam on e nhieu nhe

    Trả lời
  8. trời ạ, nghe cái tựa đề mà tò mò ing…………. âm mưu ở đâu, dương mưu ở đâu mau ra đây, thanks bạn, chúc bạn 8/3 vui vẻ và thu hoạch được nhiều tài lộc nha. ngóng cổ chờ chap mới………..

    Trả lời
  9. Thank nang !!!

    Trả lời
  10. thanks nàng nha

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: