RSS Feed

Em cười hay không đều khuynh thành chương 39 (1)

Chương 39.1: Chuyện hối hận nhất trong đời.

Sau khi tiến vào phòng, Cố Thành Ca buông tay cô ra, đẩy cánh cửa khoá chặt lại.

Anh từ từ xoay người, thân thể dựa trên cánh cửa, bên trong căn phòng ánh sáng chiếu rọi rực rỡ, Triệu Tử Mặc ngây ngốc si mê ngắm nhìn những đường nét đẹp đẽ đầy mê hoặc của anh, đôi mày tinh xảo, khoé miệng khẽ nhếch lên tạo thành một đường cong hoàn mỹ… Một lúc lâu sau, cô liền lâm vào tình cảnh “tiến thoái lưỡng nan”.

Suy nghĩ thứ nhất loé lên: ‘Hồn bay lên mây’.

Tim cô đang mãnh liệt đập rộn ràng, ngực căng phồng bơm đầy không khí, toàn thân bất giác có cảm giác phiêu phiêu.

Ây da, không có biện pháp, ai bảo cực phẩm nói anh là bạn trai cô chứ!

Nhưng mà, một suy nghĩ khác lại viết: ‘Đau lòng muốn chết’.

Bởi vì, bởi vì…

Triệu Tử Mặc cực kỳ bi phẫn, thu hết cam đảm lên tiếng kết tội: “Cực phẩm, anh là bạn trai em lúc nào? Tại sao em không biết!”

Đau lòng, quá đau lòng, vậy chẳng khác nào tạt thẳng một gáo nước lạnh vào mặt cô, bảo cô trước kia để vuột mất cơ hội hưởng thụ vai trò làm bạn gái của cực phẩm à?

Cố Thành Ca buồn cười nhướn mày nhìn cô: “Em quên rồi?”

Triệu Tử Mặc: “…”

Cô căn bản là chưa bao giờ nhớ, làm gì có chuyện quên!

Đáy mắt hiện lên một tia sáng rực rỡ, Cố Thành Ca khẽ lên tiếng: “Ngày hôm đó trời mưa rất lớn…”

Triệu Tử Mặc: “…”

Nhìn thấy trên mặt cô vẫn mang một thái độ ngốc nghếch mờ mịt, anh kiên nhẫn nói tiếp: “Bà ngoại làm cho em một con dấu, nhờ anh đưa cho em…”

Triệu Tử Mặc: “…”

Đúng là từng xảy ra việc này, nhưng mà có liên quan gì đến chuyện anh là bạn trai của cô đây…

Triệu Tử Mặc từ từ mở to mắt, tựa hồ như đang cố gắng nhớ lại điều gì.

Cố Thành Ca tiếp tục nói: “Em nắm lấy tay anh, nói với Chu Đại…”

Triệu Tử Mặc không tin nổi trợn tròn mắt, dĩ nhiên cô không thể quên được tình huống hôm đó, nhưng mà, nhưng mà…

Triệu Tử Mặc: “Hôm đó em chỉ nhờ anh giả làm bạn trai em thôi mà!”

Được rồi, dù sao anh cũng đã thừa nhận là bạn trai cô, cô còn đứng đó mà vạch lá tìm sâu truy tìm nguyên nhân làm gì nữa chứ, cách thông minh nhất bây giờ chính là im lặng là vàng ngậm bồ hòn làm ngọt, nhưng mà nhưng mà, cô không thể cứ thế này mà làm bạn gái người ta một cách không minh bạch như thế được!

Bây giờ giải quyết không rõ ràng, lỡ như có một ngày bị người ta lừa về làm vợ cũng không biết, vậy chẳng phải quá thiệt rồi sao!

Cố Thành Ca nhẹ nhàng híp híp mắt: “Em xác định, hôm đó em nói chính xác hai từ ‘giả vờ’?”

Triệu Tử Mặc: “…”

Cô cẩn thận nghĩ thật kỹ về từng câu từng chữ cô nói hôm đó, sau đó, sau đó…

Đỏ mặt.

Ngày trước cô nói: “Nhờ anh làm bạn trai của em một lần.”

Hơn nữa sau đó, hình như cô, mà không, chắc chắn, chưa từng nói mấy chữ “giả mạo” hay “làm bộ” gì sất.

“Nhưng mà…” Triệu Tử Mặc vẫn không thể nào tin nổi, “Nhưng chẳng lẽ em lại thu phục anh dễ dàng như vậy sao, một chút căng thẳng khó khăn cũng không có?”

Ý cười trong đáy mắt Cố Thành Ca ngày càng sâu thêm.

“Có căng thẳng hay không, đều tuỳ xem đó là người nào.”

Triệu Tử Mặc: “…”

Được rồi, cô thừa nhận, đánh bậy đánh bạ cũng vơ được cực phẩm làm bạn trai, đúng là món hời quá lớn, nhưng mà…

Triệu Tử Mặc vẫn kiên quyết trưng ra một dáng vẻ vừa lì lợm vừa đáng thương: “Cho tới tận bây giờ anh vẫn chưa nói thích em lần nào hết!” Hại cô mấy ngày vừa qua buồn tủi khổ sở, lại còn cho rằng bản thân tự mình đa tình!

Cố Thành Ca nghiêm nghị ném một câu sang: “Nếu anh không nhầm, thì anh đã biểu hiện ra đến tận mấy lần rồi.”

Triệu Tử Mặc: “…”

Lần cô bị Trịnh Nhược Du sai đi khuyên bảo năn nỉ cực phẩm tham gia vào chương trình ‘Tiểu hà tiêm tiêm’, hết thảy những người trước đây được giao cho nhiệm vụ này đều bị anh cực kỳ vô tình mà từ chối, nhưng riêng Triệu Tử Mặc cô, lại chỉ nói một câu, anh lập tức đồng ý.

Hôm cô chụp ảnh cho anh, anh nói: Em quyết định, anh phối hợp.

Lúc cô theo anh lên khoa Luật, vô tình làm ầm ỹ trong lớp, cũng chính anh là người đứng lên nhận tội thay cho cô.

Anh giúp cô xếp hàng mua cơm, lúc ăn cơm anh không cho phép cô kén ăn, bắt cô phải bỏ những thứ đó vào chén của anh.

Những lần băng qua đường, đều là anh dịu dàng nắm lấy tay cô…

Anh muốn cô đưa thời khoá biểu của cô cho anh, cũng chỉ vì muốn đến đón cô mỗi ngày…

Anh đem cô về nhà, nấu cho cô ăn, thậm chí còn biết rõ cô rất lười nhác…

Rất, rất nhiều.

Triệu Tử Mặc mãnh liệt hít sâu một hơi.

Quả thật, cực phẩm trước nay đều rất quan tâm đến cô, chăm sóc cô bất cứ lúc nào, chẳng qua là do cô quá ngốc nghếch, lại không bao giờ dám nghĩ đến khả năng anh thích cô!

Cố Thành Ca chậm rãi bước về phía cô, ánh mắt thâm thuý mà dịu dàng như nước: “A Mặc, em là mối tình đầu của anh, thật ra anh không biết trong lòng em liệu có cảm giác mãnh liệt như của anh hay không, anh chỉ sợ sự nhiệt tình của anh sẽ làm tổn thương em.”

Anh dừng lại trước mặt cô, ánh mắt loé lên những tia sáng rực rỡ: “Anh muốn chờ, chờ cho đến khi em cũng có những cảm giác rạo rực như trong trái tim anh.”

Đáy mắt anh ẩn chứa một tia cười thật dịu dàng mà mãnh liệt, anh đưa ngón trỏ lên nhẹ nhàng đặt trên môi cô, trong nháy mắt đó, anh cúi đầu thoảng giọng: “A Mặc, anh rất vui.”

Triệu Tử Mặc chỉ cảm thấy giờ phút này tim cô đang đập loạn hơn bao giờ hết, vô phương khống chế, khuôn mặt nhỏ nhắn đồng thời cũng nóng bừng lên, tựa hồ như bông hoa đào nở rộ giữa tháng ba.

Cô ngượng ngùng quay đầu, nhìn chằm chằm vào bàn tay anh đang nắm chặt lấy tay cô, không dám nhìn thẳng vào đôi mắt ngập tràn lửa nóng ấy của anh.

Anh nói, anh rất vui… chẳng lẽ là vì lần dũng cảm thổ lộ này của cô sao?

Bên trong phòng bỗng nhiên yên tĩnh lạ thường, anh không nói lời nào, cô cũng không dám mở miệng.

Một lúc lâu sau, Triệu Tử Mặc mới lúng túng hỏi: “Nhưng… nếu như hôm nay em không chạy tới đây tỏ tình với anh, vậy có phải, anh vẫn định không chịu cho em biết chút gì?”

Giọng nói của cô lúc này đây, không khỏi nhuốm đầy ai oán.

Cố Thành Ca đáp: “Không phải.”

Triệu Tử Mặc: “…”

Cố Thành Ca: “Đêm giáng sinh hôm đó anh đã nói rồi, lần gặp mặt tới anh sẽ trả lời em câu hỏi thứ mười một. Lần đó em chạy đến tìm anh, hoàn toàn không nằm trong dự tính ban đầu của anh. Đêm hôm đó cũng phát sinh quá nhiều chuyện, sau này, lại không thể liên lạc được với em.”

Cố Thành Ca vẫn cười, nụ cười sâu thật sâu: “Nếu như hôm nay em không chạy tới đây, thì chậm nhất sẽ là ngày tựu trường, bởi vì anh không đợi được nữa rồi.”

Thiện tai, vẻ mặt anh lúc này, chẳng phải là đã được tiện nghi còn làm bộ khoe mẽ sao…

Triệu Tử Mặc: “…”

Cô mãnh liệt cảm thấy, cảm thấy…

Mặc dù, nếu là ai thổ lộ trước thì kết quả cũng sẽ đều như nhau cả, nhưng mà, ngu quá là ngu, tại sao cô không chờ đến mấy ngày nữa để cực phẩm tỏ tình với cô chứ!!!!

Đây chính là chuyện hối hận nhất trong đời cô!! Tuyệt đối là chuyện hối hận nhất trong đời!!!!

Triệu Tử Mặc rút bàn tay mình ra khỏi bàn tay anh: “Đáng tiếc, quá đáng tiếc!”

Cố Thành Ca đáy mắt hiện lên tia cười: “Em tiếc cái gì?”

Triệu Tử Mặc: “…”

Tiếc muốn chết luôn, ngu đến nỗi không chịu chờ anh thổ lộ trước đã đủ xui xẻo rồi, bây giờ lại còn nhớ tới chuyện mấy chục ngày qua không được hưởng thụ đặc quyền làm bạn gái anh, ví dụ như hôn hít gì gì đó chẳng hạn, rất đáng tiếc, cực kỳ đáng tiếc!!!!

“A Mặc ngốc.”

Cùng với nụ cười lúc này là giọng nói đầy yêu chiều mà dịu dàng của anh, khuôn mặt đẹp trai tuấn tú nhẹ nhàng từ tốn tiến lại gần, anh từ từ nghiêng đầu…

Suy nghĩ của cô lúc này, chẳng lẽ anh lại không thể nhìn ra?

Nhưng mà, mặc dù đang mãnh liệt thèm thuồng vẻ đẹp như tranh vẽ đang cận kề trước mắt kia, Triệu Tử Mặc vẫn phản xạ có điều kiện vội vàng lấy tay che miệng, ê ê a a nói mấy chữ: “Nụ hôn đầu đời của em, sao có thể tuỳ tiện cho anh như thế được!”

Cố Thành Ca chỉ yên lặng liếc nhìn cô một cái, đưa tay gỡ hai bàn tay đang che miệng của cô xuống, nhưng cô lại càng giữ chặt hơn, mãnh liệt lắc đầu phản kháng.

Không có chuẩn bị gì trước thế này thì, chỉ sợ cô sẽ chịu không nổi.

Cố Thành Ca vẫn giữ im lặng, cuối cùng cũng buông tha cho cô, bình thản lạnh nhạt phun ra một câu: “Trên răng em có gì kìa.”

♥♥♥

[A.T] Mọi người đã hiểu lý do vì sao ta ghét chương này chưa?? Vì cái câu cuối đấy đấy!!!!!!!


About ♥ A.T ♥ AuWa~ [Cuồng chị 7]

"Ta mong nàng còn sống, có thể cười với ta, khóc với ta, giận dữ với ta, ta chỉ có một nguyện vọng như thế này mà thôi..."

25 responses »

  1. Tem nha!
    *phừng phừng*
    —–
    Thanks AT!^^*ôm ôm*

    Trả lời
  2. á
    why?
    why?
    why?
    tại sao lại như thía aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa

    Trả lời
  3. aaaaaaaaaa chịu ko nổi mà
    sao anh lại nói ra 1 câu đánh sập cảm xúc đến thế chứ, ở với A Mặc ngốc riết rồi bị nhiễm lun àh T__T

    Trả lời
  4. Bạn Cố bạn thật ác liệt. anh nghĩ sao mà phun ra câu đó vào lúc như thế hả???
    thanks nàng nhá

    Trả lời
  5. sao tự nhiên tương một gáo nước lạnh thế, Cố ca ca đúng là quá đáng mà, ahhhhhhhhhh, thanks nàng nhiều, chờ chap này quá nhưng càng đọc càng tiếc. trời ạ, anh thật biết cách làm đau tim người đọc mà

    Trả lời
  6. OMG,sao lại xuất hiện cái câu cuối kia,cực phẩm ơi là cực phẩm.

    Trả lời
  7. Các bợn yên tâm đi, ta ngắt đó vì ức chế cái bà tác giả quá thôi, chứ vẫn sẽ… mà :”>

    Trả lời
  8. câu cuối thiệt là….

    Trả lời
  9. thanks nhiều ^^
    ghét câu cuối thật ><

    Trả lời
  10. ôi chờ chương sau vậy hic,,,,

    Trả lời
  11. Hắc hắc, ta là ta khoái câu cuối nhất nha. Thiệt là tận tình chỉ dẫn quá đi. Là ta thì ta cũng không hun hít gì nỗi =))

    chậc Chậc, bạn chủ nhà ém hàng quá đi mất. “Việc nhà” vẫn chưa xong cơ mà. Hóng cháp, hóng chap ing~

    P/s: Ta cũng sn 95 ^_^

    Trả lời
  12. trời ơi, ah này làm mất hết cả lãng mạn oy`…hjx…hjx…
    sau này ta mà bị bạn trai nói câu đó chắc độn thổ mất.
    nàng post chap sau nhanh nhá, hồi hộp wa’…k biết p.u của TTM thế nào đây ta???

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: