RSS Feed

Em cười hay không đều khuynh thành – Ngoại truyện 1 [phần 2]

Ngoại truyện 1: Ngoại truyện sau khi cưới (1) [Phần 2]

2. Về chuyện “tỏ tình”.

Ngày xưa người nào đó dũng cảm chạy đi tỏ tình trước, nghĩ lại cho đến tận bây giờ vẫn cảm thấy vô cùng hối tiếc, mặc dù có một lần, người nào đó tận tai nghe được mỗ cực phẩm chính miệng bảo anh là người rung động trước, hơn nữa ngày trước cũng là anh chủ động cầu hôn, nhưng mà thỉnh thoảng nhớ tới, vẫn mang theo chút không cam lòng.

Một ngày nào đó, người nào đó rất an nhàn rảnh rỗi, ngồi mốc luôn trong thư phòng, đem tâm trí nhớ tới “giai đoạn yêu đương” giữa hai người, sau đó…

Người nào đó bất ngờ kêu lên: “Cực phẩm, không thể tiếp tục như thế được!”

Mỗ cực phẩm đang chơi game, nghe vậy cũng chỉ đơn giản hỏi: “Sao vậy?”

Người nào đó tỏ vẻ vô cùng khó chịu: “Anh chưa bao giờ tỏ tình với em hết!”

Mỗ cực phẩm vẫn nghiêm túc thao tác bàn phím, nhàn nhạt hỏi: “Em xác định?”

Người nào đó chột dạ.

Nhưng người nào đó cũng rất nhanh chóng mà nhận ra, mình đúng tình hợp lý, có gì phải sợ!

“Em còn rất muốn biết, nếu ban đầu không phải do em dũng cảm tỏ tình trước, thì sau này anh tỏ tình với em bằng cách nào?”

Mỗ cực phẩm liếc mắt nhìn sang cô một cái, lấy ra một tờ giấy trắng ở bên cạnh, cầm bút lên ghi ghi chép chép cái gì, xong xuôi liền đưa cho người nào đó.

Người nào đó mừng rỡ nhận lấy, trong lòng cứ đinh ninh cực phẩm vì ngượng nên không dám nói ra miệng, cho nên mới đành phải thay thế bằng giấy mực.

Nhưng mà…

Trên tờ giấy là cái quái gì đây?

Hình vẽ một chiếc bảng trống không?

Bảng trống?

Người nào đó lập tức bĩu môi: “Vậy cũng đòi tỏ tình…”

Nếu như năm đó anh cầm tờ giấy vẽ hình chiếc bảng trống này phe phẩy trước mặt cô, cô nhìn thấy mà hiểu được…

Mới là lạ!

Mỗ cực phẩm lần nữa rút ra một tờ giấy khác.

Lại tiếp tục ghi ghi chép chép.

Xong xuôi lại đưa cho người nào đó đang ngây ra như tượng.

Người nào đó há hốc mồm.

Trên tờ giấy trắng, bây giờ được đánh số theo thứ tự như thế này:

1, H

2, Em ( 您: Nâm)

3, Một chút ( 小小: Tiểu tiểu)

4,

Người nào đó rất không muốn nói, nhưng mà không thể không nói: “Cực phẩm à, bất luận là loại tỏ tình nào, hình như em đều chẳng hiểu cái gì hết…”

Mỗ cực phẩm: “…”

Hắc tuyến vạn trượng.

Haiz, đúng là A Mặc ngốc vẫn hoàn A Mặc ngốc!

Nếu như anh chỉ đơn giản viết vài ba chữ tỏ tình, anh nhất định sẽ tự khinh bỉ bản thân mình đến chết.

Anh không muốn nói ra bằng lời, chỉ có thể dùng cách này.

Hơn nữa, chính anh cũng không biết nên chọn cách nào…

Bởi vì, cách nào thì cô cũng chịu thiệt mà thôi.

♥♥♥

3. Về chuyện “lời ngon tiếng ngọt”.

Một chủ nhật khác, người nào đó đang ngồi trong phòng khách xem TV rất chi là happy, chăm chú theo dõi từng tình tiết của bộ phim thần tượng đang chiếu.

Nam chính nói: “Thế giới này bao la như vậy, em lại nhỏ bé đến thế, nhưng nếu như em đã thuộc về anh, thì cho dù có dùng cả thế giới để đổi lấy, trọn đời này anh cũng không cần.”

Nam chính nói: “Em là ngọn cỏ, anh là cơn gió, anh và em suốt đời quấn quýt bên nhau.”

Oa, lời ngon tiếng ngọt…

Người nào đó đột nhiên cảm thấy vô cùng ghen tỵ.

Tại sao người ta có thể nói được, tại sao có thể nói được hả???

Người nào đó nhanh như chớp chạy vào thư phòng, lớn tiếng kháng nghị: “Cực phẩm, không thể tiếp tục như thế được!”

Mỗ cực phẩm đang chăm chú ngồi trước máy tính chỉnh sửa lại hồ sơ vụ kiện, nghe vậy thì chỉ nhàn nhạt hỏi: “Sao vậy?”

Người nào đó cực kỳ căm phẫn mà lên án: “Cho đến tận bây giờ anh vẫn chưa nói lời ngon tiếng ngọt với em lần nào hết!”

Mỗ cực phẩm vẫn một mực điềm tĩnh thản nhiên: “À, lời ngon tiếng ngọt.”

“…” Người nào đó vô cùng nóng lòng chờ đợi.

Mỗ cực phẩm tiếp tục vùi đầu vào công việc.

Mười phút đồng hồ sau, người nào đó rốt cục không thể nhịn được nữa: “Cực phẩm, muốn anh nói lời ngon tiếng ngọt với em khó đến vậy sao?”

Mỗ cực phẩm tỏ ra cực kỳ vô tội: “Anh vừa nói rồi đấy thôi…”

Người nào đó: “…”

Oan ức quá, cực phẩm nói lúc nào đâu…

Lại mười phút đồng hồ sau, người nào đó rốt cục cũng hiểu ra, vẻ mặt lúc này càng thêm bi phẫn: “Cực phẩm, anh gạt em, em không phải muốn nghe bốn chữ ‘Lời ngon tiếng ngọt’!!”

Mỗ cực phẩm ngẩng đầu lên, vẫn không chịu ngừng lại công việc đang làm, mấy cái hồ sơ này phải sửa lại hết, ngày mai cần dùng gấp…

Người nào đó tiến đến sau lưng ôm lấy cổ anh, nóng lòng thúc giục: “Nói mau nói mau!”

Mỗ cực phẩm hít thở không thông, bàn tay đang cầm con chuột tựa hồ có chút run rẩy…

Trong máy vi tính đột nhiên vang lên một bản tình ca:

“Anh yêu em, yêu đến hoa nở chim ca

Yêu đến Ngưu Lang Chức Nữ cũng phải gật đầu

Yêu đến chim hoa muông thú quy tụ về đây chúc phúc cho đôi ta

Yêu đến mỗi sắc cầu vồng đều chiếu rọi vẻ đẹp của em

Anh yêu em, biển cạn đá mòn vĩnh viễn không hối hận

Đến ngàn đời sau anh mãi mãi không nuối tiếc

Anh nguyện đem bản tình ca này tặng cho người con gái anh yêu…”

Người nào đó tâm tình cực kỳ vui vẻ, đứng phía sau cười khanh khách không ngừng.

Mỗ cực phẩm vã mồ hôi.

Cái tình huống này, hoàn toàn không nằm trong dự kiến của anh.

Bởi vì, ban nãy khi tay anh run lên, vô tình nhấn chuột vào chỗ tăng âm lượng bài hát…

Người nào đó đang đứng phía sau, đột nhiên rướn người lên trước, nhẹ nhàng hôn lên mặt anh.

Mỗ cực phẩm bất giác cảm thấy, trái tim mình dường như đã bị nụ hôn này của cô làm cho nhũn ra hết cả rồi.

A Mặc ngốc, thật là dễ dàng thoả mãn quá mà.

Anh yên lặng một lúc, sau đó bắt đầu hát.

“Anh yêu em, biển cạn đá mòn vĩnh viễn không hối hận

Đến ngàn đời sau anh mãi mãi không nuối tiếc…”

♥♥♥

[A.T] Nói thật là bợn nỏ hiểu mấy cách ở cái phiên ngoại đầu tiên mô😦

Bợn chèn luôn cái clip nhạc, bài mà anh hát nè.

About ♥ A.T ♥ AuWa~ [Cuồng chị 7]

"Ta mong nàng còn sống, có thể cười với ta, khóc với ta, giận dữ với ta, ta chỉ có một nguyện vọng như thế này mà thôi..."

30 responses »

  1. hehe phiên ngoại hay quá, tks

    Trả lời
  2. =))))))))))))))
    dễ thương chít mứt
    thanks!^^

    Trả lời
  3. haizzzzzzzzzzz,ước gì sau này e cũng đc như chị
    thaks bạn

    Trả lời
  4. ôi e rất ngóng cái chap 2 of ngoại tr. này
    tkss bạn nhìu

    Trả lời
  5. phiên ngoại dễ thương quá. thank A.T nhé.

    Trả lời
  6. hay quá. bài hát cũng rất hay. thích lắm ý. AT thêm lun vào list đc ko??🙂

    Trả lời
  7. đọk truyện của chị zờ e mới common dc,hay gê. Thanks chị nhé!! Mà e bík cái bài hát cuối chương ấy tên là ái tình hoa khai, iu bài hát nì lém. Dù zj` cugn thaks chị nhìu *ôm*

    Trả lời
  8. hi` e cũng nghĩ zậy đấy chị ạk, nghe 2 giọng hát thì hay hơn

    Trả lời
  9. dễ thương quá à!

    Trả lời
  10. Đọc đến đây mới cm, tội lỗi quá cơ ^_^

    Nàng ơi, ta ngóng chương 39 lắm ngá. Ta muốn xem “việc nhà”, muốn xem “việc nhà” *khóc lóc*. Pờ ly.

    P/s: tiện thể cho ta bắt chưn làm quen :”>

    Trả lời
  11. bó tay vs bơn A Mặc nì mất

    Trả lời
  12. bài này mà có tiếng việt chắc là tuyệt

    Trả lời
  13. theo mình hiểu thì ý anh ntn:
    cách đầu tiên là H thì khỏi nói ruì
    cách thứ 2, chữ 您 thì đc ghép từ chữ 你 (đại từ nhân xưng ngôi thứ 2) và chữ 心 (tâm) chắc ý anh chỉ bạn Mặc chính là tâm – người trong lòng mình😀
    còn cách thứ 3 thì mình cũng không hiểu mấy thật, liệu chữ 小小 của anh có phải là muốn ám chỉ 2 người thành đôi không??????????

    Trả lời
  14. thank nhieu vi ngoai truyen hay, ca vi bai hat hay nua. Om om! Chut chut!

    Trả lời
  15. hay chết mất, bài hát cũng cảm động. Tưởng tượng đến cảnh anh hát…ôi trời ơi…tim đập …

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: