RSS Feed

Em cười hay không đều khuynh thành chương 37 (1)

Chương 37.1: Gây chuyện.

Triệu Tử Mặc chăm chú nhìn vào tạo hình của mình trong gương, rốt cục cũng hiểu được đôi chút, cực phẩm vừa rồi bảo “Em sẽ gây chuyện” là có ý gì.

Bên trong chiếc gương sáng loáng kia là một người con gái đeo chiếc kính đen to đùng xấu òm, trên đầu đội bộ tóc giả chẳng khác gì của mấy phụ nữ trung niên, mấy cái đồ này, tuyệt đối là dùng để che dấu mỵ lực của đại mỹ nữ cô đây mà.

Triệu Tử Mặc hiển nhiên cực kỳ không hài lòng: “Này, cực phẩm, không cần phải biến dung mạo nghiêng nước nghiêng thành của em thành thế này đấy chứ?”

Kể từ sau ngày nghe được tiêu chuẩn bạn gái của cực phẩm, mỗi lần nhắc đến diện mạo của mình, cô đều cố ý nhấn mạnh thêm bốn chữ ‘nghiêng nước nghiêng thành’ vào.

Cố Thành Ca không đáp, chỉ lẳng lặng đưa mắt chăm chú nhìn cô, ánh mắt anh bình tĩnh đến độ không thể nào bình tĩnh hơn, tựa hồ như mặt biển sâu thẳm không chút gợn sóng.

Được rồi, Triệu Tử Mặc thừa nhận, cho đến tận bây giờ cô vẫn chưa một lần nào đủ can đảm để đối mặt với ánh mắt bình tĩnh đầy áp bức đó của anh, cô ấm ức níu níu lấy mái tóc giả và gọng kính đen, hết sức không cam lòng nhỏ giọng lên án: “Người nào đó ấy, chỉ cho phép bản thân mình ăn mặc phong lưu phóng khoáng một mình thôi, đúng là điển hình cho kiểu người kiêu căng phách lối (*) mà…”

(*) “kiêu căng phách lối”: nguyên văn là “Chích hứa châu quan phóng hoả, bất hứa bách tính điểm đăng” : theo nghĩa đen là bọn quan lại được phép phóng hoả mà không cho dân chúng đốt đèn: chỉ người kiêu căng hống hách.

Khinh bỉ! Vô cùng khinh bỉ!

Nhưng mà, điều Triệu Tử Mặc tò mò nhất lại là, lúc trước anh từng chém đinh chặt sắt mà nói rằng cô sẽ gây chuyện, vậy thì nơi anh muốn đến, chính là…

‘Thiên thượng nhân gian ngu nhạc thành’! (*)

(*) Là vũ trường kiêm casino gì đó bạn không rõ lắm.

Nhìn dòng chữ bảy từ to đùng lấp la lấp lánh này trước mắt, trong thâm tâm Triệu Tử Mặc hiển nhiên không thể kìm chế được cảm xúc bất bình cùng tức tối: “Cực phẩm ơi là cực phẩm, anh bảo thời gian này anh tương đối bận rộn, hoá ra là tới cái chỗ thanh sắc khuyển mã này để tầm hoan tác nhạc (*) đây!?”

(*) “Thanh sắc khuyển mã”: lối sống hoang dâm vô độ; “Tầm hoan tác nhạc” : vui chơi tìm lạc thú.

Cố Thành Ca nhíu mày, khẽ chạm vào gáy cô: “Chú ý cách dùng từ của em đi.”

Cái gì mà ‘tầm hoan tác nhạc’ chứ? Rõ ràng là anh có việc đàng hoàng đứng đắn muốn làm mà!

Triệu Tử Mặc ngậm miệng, khoé môi khẽ nhếch tự giễu bản thân, cô việc gì phải đứng đây mà tỏ vẻ bất bình chứ, người ta có tầm hoan tác nhạc hay không cũng chả liên quan tới cô, thậm chí mấy ngày qua ngay cả một cú điện thoại cũng không có, điều đó hết sức, hết sức bình thường mà! Hơn nữa, nhiệm vụ chụp hình và ghi chép tài liệu của cô về anh cũng đã hoàn thành xong từ đêm Giáng sinh hôm đó rồi, anh và cô không hề có bất cứ liên lạc gì nữa, cũng chỉ là điều đương nhiên thôi mà!

Vốn dĩ cô muốn lợi dụng lời nhờ vả của Trầm Tích Vi để chạy đến đây tìm anh, nhưng hoá ra cũng chỉ là tự mình đa tình…

Triệu Tử Mặc buồn bực bước vào thang máy.

Thang máy chạy lên thẳng đến tầng năm, đại sảnh của tầng này là một nơi khiêu vũ rất lớn, các phòng xung quanh còn có thể dùng làm KTV.

Triệu Tử Mặc xưa nay thích náo nhiệt ghét yên tĩnh, cho nên vừa nhìn thấy sàn nhảy chật cứng người với đủ bản nhạc sôi động đầy hào hứng, tâm tình chán nản buồn bã cũng lập tức biến mất theo.

Nhưng mà, đến lúc cô tiến vào với những thứ lỉnh kỉnh đáng ghét trên đầu, mới đột nhiên phát hiện ra Cố Thành Ca không đi bên cạnh cô, nhìn ngó quanh quất tìm kiếm một hồi, lại thấy lối vào của vũ trường bỗng nhiên nổi lên một trận xôn xao.

Cố Thành Ca bình tĩnh thoải mái bước vào, tầm mắt quét một đường thẳng tắp qua chỗ cô đang đứng, ánh mắt anh lúc này vừa lạnh lùng lại vừa xa cách, cũng không hề lên tiếng nói một câu nào, tronng vũ trường này có lẽ một số người quen biết anh, cho nên anh hoặc là mỉm cười, hoặc là gật đầu chào hỏi một cái.

Mà trong đám người tiến đến chào hỏi anh, phần lớn là những cô gái trẻ tuổi thướt tha phong tình, đám con gái này cũng thật can đảm à, liên tục xán đến mời mọc đủ trò.

Triệu Tử Mặc chứng kiến cảnh này, nhất thời sững sờ không nói ra câu: mây trôi trên cả mây trôi trong truyền thuyết, chẳng lẽ cứ thế này mà biến thành kẻ hạ lưu suốt ngày đi trêu hoa ghẹo nguyệt sao?

Cô rất không rõ trong lòng mình bây giờ là cảm giác gì, thì ra đối với cực phẩm, cô lại hoàn toàn không hiểu rõ, vầng mây trôi trên mây trôi trong truyền thuyết này, lúc này sao mà xa vời quá…

Có điều, Cố Thành Ca từ lúc bước vào đây cho đến tận bây giờ, vẫn chưa nhận lời nhảy cùng cô gái nào, chỉ duy nhất một cử chỉ dù lịch sự nhưng vẫn điềm nhiên, như gần như xa , ánh mắt bình thản lạnh lùng không biết đang tìm kiếm điều gì.

Triệu Tử Mặc đứng dưới ánh đèn, vì có tóc giả và kính đen ‘bảo vệ che chắn’, cho nên người bên cạnh cũng không chú ý đến cô là bao, tuy nhiên, không có nghĩa là hoàn toàn không có ai chú ý.

“Mỹ nữ ơi, có thể cùng tôi nhảy một bản được không?”

Một giọng nói đột nhiên từ sát bên tai truyền tới, khiến cho Triệu Tử Mặc sợ hết hồn dựng cả tóc gáy lập tức quay đầu nhìn sang, lại thấy một dáng người cao to tuấn tú đang đứng đó, vẻ mặt trêu đùa, hoá ra là đại luật sư Hà Tất Tranh.

“Hà…”

Hà Tất Tranh rất không đứng đắn cười một tiếng, ánh mắt lặng lẽ hướng tới phía cô nháy nháy mấy cái: “Mỹ nữ không muốn nhảy sao? Vậy thì đến đằng kia uống rượu hàn huyên một chút đi?”

Triệu Tử Mặc mặc dù một bụng đầy rẫy nghi ngờ, không biết hắn ta rốt cuộc tính dở trò gì đây, tuy nhiên ngoài mặt vẫn tỏ ra cực kỳ phối hợp: “Uống, uống một chén, tất nhiên là được!”

Hà Tất Tranh dẫn cô đến một góc khuất trong vũ trường, gọi mấy chai đồ uống, còn chưa kịp để cô mở miệng nói câu nào, hắn ta đã trưng ra một vẻ mặt vô cùng cảm khái: “Lão Cố này thật là, nếu muốn dẫn em đến đây, cũng cần gì phải…”

Hắn ta ngừng câu nói lại giữa chừng, đưa mắt liếc nhìn bộ tóc giả và gọng kính đen trên mặt cô, sau đó liên tục lắc đầu mấy cái.

“Lão Hà, Dương Di Phỉ bên phía anh tại sao lại còn chưa tới?” Cố Thành Ca thong dong bước tới gần, giọng nói lạnh lùng đến độ không thể lạnh lùng hơn: “Mà cũng đúng, cô ta tới đây nhất định sẽ nổi bật giữa đám người, lão Hà à, gạt qua mấy cái suy nghĩ đó của anh đi, tôi không có lòng hư vinh kiểu này đâu.”

Hà Tất Tranh ngậm miệng, mặt mày nhăn nhó, bộ dạng như vừa ăn phải bả.

Triệu Tử Mặc không nhịn được mở miệng hỏi: “Ai là Dương Di Phỉ?”

Hà Tất Tranh cuối cùng cũng tìm được cái dây mà leo lên: “Bí mật quốc gia không thể tiết lộ.”

Cố Thành Ca hiển nhiên không có ý định lại chọt vào chỗ đau của người anh em này thêm một lần nữa, anh chỉ nghiêng đầu nhìn sang cô: “Có muốn ra nhảy một chút không?”

“Muốn, dĩ nhiên muốn!”

Nhìn đám người náo nhiệt, Triệu Tử Mặc hiển nhiên cũng cảm thấy hưng phấn bừng bừng, có điều vì nhảy với anh cho nên không thể tránh khỏi những cử chỉ động tác tiếp xúc thân mật, khiến cho trong thâm tâm cô bất chợt cảm thấy khẩn trương, hơn nữa còn liên tục bước sai.

Thậm chí, còn dẫm lên chân cực phẩm đến mấy lần.

Cực phẩm rất không hiền hậu ném cho một câu: “Em khẩn trương sao?”

Khẩn trương, dĩ nhiên phải khẩn trương rồi!

Không ngờ lại còn bị cực phẩm nhìn ra!

Thâm tâm Triệu Tử Mặc giờ phút này đã rối rắm lắm rồi, nhưng bề ngoài vẫn cố làm ra vẻ ta đây trấn tĩnh: “Khẩn trương cái gì chứ, chẳng qua là đối với ba trò nhảy nhót này không có thiên phú mà thôi.”

Cố Thành Ca bình tĩnh đáp: “Ừ, em không khẩn trương là được rồi, tập nhiều sẽ quen mà.”

Triệu Tử Mặc: “…”

Cực phẩm ơi cực phẩm, xin anh đừng có nói mấy câu dễ gây hiểu lầm như thế nữa có được không? Em quả thực rất ngốc rất ngốc, không thể hiểu hết được đâu mà!

Triệu Tử Mặc xoay một vòng theo tiết tấu bản nhạc, bất ngờ ánh mắt cô bị hấp dẫn bởi một dáng người nhìn khá quen mắt, mặc dù người đàn bà kia đã cải trang kỹ càng, nhưng cô nhìn một cái vẫn có thể nhận ra.

“Mẹ của Chu Đại?”

Ngày xét xử phân chia tài sản hôm đó, bởi vì sự xuất hiện đặc biệt ấn tượng của Chu Đại và Tùng Dung, cho nên Triệu Tử Mặc cũng có chú ý đôi chút đến mẹ của hai người.

Cố Thành Ca khéo léo xoay người cô lại: “A Mặc, không nên hết nhìn đông lại nhìn tây như vậy.”

Triệu Tử Mặc dĩ nhiên cảm thấy được, thần sắc của anh lúc này có điều gì đó hoàn toàn không bình thường.

“Giang Chức Mộng, tiền án hút thuốc phiện, mười năm. Bà ta luôn sử dụng cách nguỵ trang để chuyển ma tuý, thoáng nhìn qua không khác gì cà phê trắng.” Cố Thành Ca nhẹ nhàng nghiêng người sang nói nhỏ vào tai cô: “A Mặc, anh không phải tới đây để tầm hoan tác nhạc.” 

About ♥ A.T ♥ AuWa~ [Cuồng chị 7]

"Ta mong nàng còn sống, có thể cười với ta, khóc với ta, giận dữ với ta, ta chỉ có một nguyện vọng như thế này mà thôi..."

9 responses »

  1. cuối cùng a cũng ko khảo mà khai rồi.sợ chị hiểu lầm đây mà!
    thanks bạn!

    Trả lời
  2. thank A.T nhiều. chị A Mặc nghịch ngợm thật đấy, đâu cũng đòi theo. cực phẩm đúng là nuông chiều A Mặc quá đi mất.

    Trả lời
  3. hihi. có chap mới rùi. thích quá. thanks

    Trả lời
  4. “A Mặc, anh không phải tới đây để tầm hoan tác nhạc.”
    =)) Chết mất a! Té ra anh lun để ý câu nì! =))
    Cái nì trg từ điển tiếng Việt của mình gọi là j ý nhỉ? *trầm tư suy nghĩ*

    Trả lời
  5. ban oi bo nay k biet den Tet da hoan chua nhi? de Tet ve con co thu tuyet tac ma thưởng thức

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: