RSS Feed

Em cười hay không đều khuynh thành chương 35

Chương 35: Quá khứ hiện về.

Kể từ sau đêm Giáng Sinh hôm đó, Cố Thành Tây và hai vị mỹ nữ nữa cùng phòng ký túc xá bất ngờ nhất trí đồng lòng phát hiện ra: A Mặc ngày thường sảng khoái nghịch ngợm, sinh khí bừng bừng, nay đã biến thành ngơ ngơ ngẩn ngẩn như kẻ mất trí, tâm hồn treo ngược cành cây, có chút tố chất như đang bị bệnh thần kinh giai đoạn đầu.

Thỉnh thoảng, lúc Triệu Tử Mặc đang bước đi bình thường, bỗng nhiên dừng phắt lại, đưa tay chỉ chỉ trỏ trỏ lẩm nhẩm đếm số lượng học sinh trên sân trường, sau đó miệng liên tục lẩm bẩm như người điên, nếu số lẻ thì là “Thích”, còn nếu số chẵn đảm bảo sẽ thành “Không thích” cho coi.

Lúc ăn cơm cô cũng thất thần hệt như vậy, ngơ ngơ ngẩn ngẩn ngồi chọt chọt mấy món ăn trong đĩa mà không thèm cho vào miệng một miếng nào, sau đó lại đột nhiên hăng hái ngẩng đầu lên ngồi tám nhảm với ba vị mỹ nữ kia, chỉ có điều mấy câu chuyện của cô, nội dung lại quá nhàm chán chả có gì thú vị.

Có đôi khi, cô lại lấy điện thoại di động ra, mở lên rồi ấn một dãy số, trên khuôn mặt xinh đẹp hiện rõ mấy dòng chữ: Gọi, hay không gọi? Thật là nan giải quá đi…

Nhiều ngày qua đi, Triệu Tử Mặc vẫn tiếp tục kéo dài căn bệnh thần kinh ấy mà không có vẻ gì như sắp thuyên giảm, hơn nữa lúc ba vị mỹ nữ cùng phòng muốn tiếp cận thăm dò đồng thời an ủi quan tâm, cũng bị cô lôi ra một bộ dạng cực kỳ phiền não mà chối phắt đi. Haiz, ai bảo chuyện này lại khó giải thích thế chứ…

Cho đến một lần…

Tiết học hôm đó, cả lớp đang say sưa ngồi nghe thầy giáo giảng bài, đột nhiên ông thầy này lại nổi hứng chỉ đại một người nào đó đứng dậy trả lời câu hỏi, dĩ nhiên A Mặc chúng ta “may mắn” trúng thầu, có điều lúc ấy cô vẫn đang trong tình trạng nửa tỉnh nửa mê, ngơ ngơ ngác ngác như người mất hồn, đến lúc được đứa bạn bên cạnh nhắc mấy lần mới chịu đứng lên, cả người lâng lâng không biết ông thầy trên kia rốt cục đang hỏi về vấn đề gì, cuối cùng mơ màng đáp đại một câu: “Thầy đừng hỏi em, chính em còn chưa biết rốt cục hắn thích hay không thích đây này!”

Cả phòng học lập tức lâm vào trầm mặc, chưa đến một giây sau, một tràng cười long trời lở đất nhanh như chớp liền bùng nổ.

Đáng thương thay cho Triệu đại mỹ nữ, chỉ vì một phút lỡ dại mà cho đến tận lúc tan ca, có không ít bạn cùng lớp khoác tay nhau cười hi hi ha ha diễn lại màn vừa rồi.

Ban học Giáp: “Hắn rốt cuộc là thích hay không thích đây?”

Bạn học Ất: “Nhà ngươi đừng hỏi ta, ta cũng còn chưa biết đây này!”

Triệu Tử Mặc lập tức lao ra khỏi phòng học với vận tốc ánh sáng, trên khuôn mặt xinh đẹp giờ đây là ba sợi hắc tuyến dài đến vạn trượng, trong thâm tâm không ngừng oán thán: Cô bị trúng độc, cô điên rồi!

Cố Thành Tây, Khương Khương và Thi Tiểu Phì đi phía sau không biết làm gì hơn là đưa mắt nhìn nhau, ai nấy đều cảm thấy không thể tiếp tục duy trì tình trạng thế này được, nếu không nhất định đại mỹ nữ Triệu Tử Mặc sẽ bị thiên hạ đồn thổi thành một vị mỹ nữ bình hoa không có đầu óc, ây, mặc dù bình thường cô nàng đã là mỹ nữ bình hoa rồi, nhưng thành tích học tập của cô nàng cũng rất tốt đó thôi!

Ba vị mỹ nữ lập tức đuổi theo Triệu Tử Mặc, vẻ mặt cực kỳ lo lắng.

Thi Tiểu Phì dẫn đầu mở miệng: “A Mặc à…”

Triệu Tử Mặc vừa u oán vừa buồn rầu đáp lại một câu: “Cái gì cũng đừng hỏi, bọn mi đều là những kẻ mang trên người hạnh phúc viên mãn, sẽ không đời nào hiểu được đứa cô đơn mang mộng đào hoa bất thành như ta đâu!”

Thi Tiểu Phì: “?”

Khương Khương: “?”

Cố Thành Tây: “?”

Thiện tai, tại sao các cô không thể nghe hiểu được tiếng người thế… = =|||

Dĩ nhiên sau này, Cố Thành Tây đại khái cũng hiểu được đôi chút.

Tối hôm đó sau khi ký túc xá đã tắt đèn, Triệu Tử Mặc chui tọt vào ổ chăn, nằm suy tư lâu thật lâu, cuối cùng mới đau thương mở miệng gọi: “Tây Tây à…”

Cố Thành Tây lúc này đây đã có chút buồn ngủ: “Ừ… Mi nói đi, ta đang nghe.”

Song một hồi rồi lại một hồi sau vẫn chưa có tiếng trả lời, đến lúc Cố Thành Tây mơ mơ màng màng chuẩn bị tiến vào giấc ngủ, mới nghe thấy một giọng nói vo ve vo ve như tiếng muỗi kêu vang lên: “Anh trai mi thật sự có bạn gái rồi à?”

Cố Thành Tây mơ màng đáp lại: “Có, chẳng phải là…”

Rốt cục là vẫn không nói ra được, sáng hôm sau Cố Thành Tây tỉnh dậy, vò đầu bứt tóc suy nghĩ cả buổi trời vẫn không tài nào nhở ra nổi, chỉ biết rằng lúc cô từ trong chăn chui ra, cũng vừa nhìn thấy Khương Khương và Thi Tiểu Phì đang nằm trên giường ngây ngẩn ngó đăm đăm vào Triệu Tử Mặc.

Triệu đại mỹ nữ quần áo chỉnh tề, hiển nhiên cho thấy rằng cô nàng này đã thức dậy được một thời gian, còn lý do tại sao Khương Khương và Thi Tiểu Phì lại ngây ngẩn ngó đăm đăm như vậy, thì chính là do bộ dạng của A Mặc quá lạ lùng quá khác ngày thường, cô nàng ngồi trước máy vi tính, trong máy tính đang chiếu một đoạn phim về Cố Thành Ca, A Mặc cứ xuất thần như thế mà không hề nói một câu gì.

Cố Thành Tây cuối cùng cũng hiểu ra đôi chút: thì ra là, căn bệnh “thần kinh” mấy ngày gần đây của A Mặc, hẳn có liên quan đến anh trai.

Nhưng cô nghĩ mãi vẫn không thể nào hiểu nổi, tại sao A Mặc lại khác thường như thế chứ? Quan hệ giữa cô nàng với anh trai không phải vẫn rất tốt đẹp hay sao?

Còn nữa, cái vấn đề mà hôm qua A Mặc hỏi cô…

Bất chợt một ý nghĩ loé ra trong đầu Cố Thành Tây, không lẽ… không lẽ anh trai yêu dấu của cô, cho đến tận bây giờ vẫn chưa cho A Mặc một danh phận chính thức sao!

Vã mồ hôi là vã mồ hôi!

Anh trai yêu dấu của cô được người đời xưng tụng cực phẩm, nhưng mà mấy chuyện yêu đương này thì… hơ… hình như có hơi ngốc một chút thì phải…

Thiện tai, trước mặt Cố Thành Tây bây giờ hiện có ba lựa chọn:

Thứ nhất, trực tiếp đem mọi hiểu biết của cô về tình cảm của anh trai nói cho A Mặc, giờ là thế kỷ hai mốt hẳn hoi rồi, nữ sinh chủ động cũng không còn gì lạ. Chỉ có điều, anh trai đến tận bây giờ vẫn chưa mở miệng nói gì, chứng tỏ ba cái chuyện danh phận này, hoàn toàn không đến lượt cô xen vào.

Thứ hai, gọi điện cho anh trai yêu dấu để kể lể kèm thông báo về những hành động khác thường của A Mặc trong mấy ngày nay, hây da, nam sinh chủ động vẫn tốt hơn mà! Nhưng mà… ai biết được, có phải anh trai cực phẩm đang đợi A Mặc tỏ tình trước hay không…

Thứ ba, cô kiên quyết không thèm làm cái gì sất, chỉ việc đứng ngoài xem kịch vui mà thôi. Mặc dù hành động như vậy quả thực không tốt đẹp cũng không có nhân tính cho lắm, có điều, nếu đây là trường hợp giữa hai người họ xuất hiện thêm một kẻ thứ ba, cô lập tức không tiếc sức mà giúp đỡ bọn họ, nhưng mà, tình huống bây giờ lại hoàn toàn khác… Lỡ như một phút dại dột nhúng tay vào rồi làm hỏng chuyện, cô quả thực không gánh nổi trọng tội đâu!

Trong lúc Cố Thành Tây đang chuyên tâm nghiên cứu xem nên làm thế nào, thì Triệu Tử Mặc buồn bã tắt máy tính, sau đó vô lực gục đầu xuống bàn.

Cô sầu não quá!

Cô bi thương quá!

Cô còn…

Bởi vì tối hôm qua trằn trọc mãi không ngủ được, cho nên dính phải cảm cúm, bây giờ mũi quả là khó chịu!

Tiện tay mò mẫm trên bàn kiếm mấy tờ khăn giấy, không ngờ lại chạm trúng một cái gì đó mềm mềm…

Triệu Tử Mặc kinh ngạc ngẩng đầu lên xem, trước mắt là một chiếc khăn tay màu hồng phấn, trên đó còn có thêu mấy hình vẽ nhìn rất dễ thương mà tinh xảo.

Giờ phút ấy, trong thâm tâm cô lại càng thêm sầu não càng thêm bi thương.

Chiếc khăn tay này, là vật mà hôm đó cực phẩm trả lại cho cô.

Đúng, là “trả lại”.

Bởi vì… chiếc khăn tay này, chính xác là thứ mà ngày đó cô gửi nhờ chỗ anh, mà lúc ấy, hình như anh đang thất tình…

Lúc đó là mùa đông năm Triệu Tử Mặc đang học lớp mười, cũng chính là khi Cố Thành Tây và Tiêu Sở Diễn bị người đời chụp lên một cái mũ có tên “yêu sớm”.

Cố Thành Tây từ nhỏ đến lớn rất sợ bị người ta chỉ trỏ bàn tán, một khi có quá nhiều người đồng loạt hướng ánh mắt nhìn chằm chằm vào, toàn thân cô nàng nhất định sẽ run lẩy bẩy liên hồi không ngớt.

Triệu Tử Mặc biết, Cố Thành Tây sợ hãi như vậy chẳng qua là do chuyện không may xảy ra với mẹ là Phó Khinh Chước, đã tạo ra một bóng ma in sâu trong lòng cô nàng, Triệu đại mỹ nữ cũng vì thế mà không nhịn nổi nữa, liền dũng cảm đứng lên tuyên bố cho cả thiên hạ biết rằng, kẻ thực ra “yêu sớm”, không ai khác chính là cô, Cố Thành Tây trước đây không phủ nhận lời đồn, chẳng qua cũng là muốn bảo vệ cho cô mà thôi.

Sau đó cô thường xuyên đi tìm Tiêu Sở Diễn, lúc ở trường hay khi tan học hai người đều như hình với bóng, đến lúc này ánh mắt thiên hạ đặt trên Cố Thành Tây, mới dần dần chuyển đi.

Ngày hôm đó là đêm Giáng sinh, Triệu Tử Mặc hiển nhiên vô cùng biết điều mà hạn chế tiếp xúc với Tiêu Sở Diễn. Vì thế cho nên lúc hắn ta và Cố Thành Tây mời cô cùng đi chơi, cô lập tức không chút lưu tình mà từ chối, trong thâm tâm hùng hồn tuyên bố: cô vừa vinh quang “thất tình”!

Cưỡi xe đạp chạy loăng quăng trong thành phố, Triệu Tử Mặc đi qua từng con phố tấp nập náo nhiệt cũng như những con đường trong lành vắng vẻ, cuối cùng, cô quyết định dừng lại ở một quảng trường gần trạm xe lửa.

Ở đây hầu như đêm nào người ta cũng bắn pháo hoa, nhất là trong các ngày lễ lại càng đẹp đẽ rực rỡ vô cùng.

Vì muốn kỷ niệm lần đầu tiên trong đời bị thất tình, Triệu Tử Mặc mua một túi kem lớn, đến bên cạnh cột suối phun giữa quảng trường, ngồi xuống một chiếc ghế dài bằng đá cẩm thạch bên dưới bức tượng điêu khắc lớn, ngẩng đầu ngắm pháo hoa rực rỡ trên bầu trời đen thẳm.

Cho đến khi màn pháo hoa chấm dứt, đám người cũng tản đi hết, cô mới chợt phát hiện ra một nam sinh dung mạo vô cùng xuất sắc đang ngồi phía bên kia bức tượng.

Cực phẩm, tuyệt đối là cực phẩm!

Vóc người hắn cao ráo mà thư thái, tay trái đặt lên đùi, tay phải cầm một lon bia, có điều hắn tuyệt nhiên không uống, chỉ ngước mắt chăm chú nhìn màn đêm khi màn pháo hoa đã kết thúc, gương mặt hắn lúc nhìn nghiêng quả thật vô cùng đẹp trai thanh nhã, trong đôi mắt đen sâu thăm thẳm ẩn chứa một nỗi chán nản và tuyệt vọng sâu sắc.

Tựa hồ như cảm nhận được ánh mắt của người bên cạnh, hắn nghiêng đầu nhìn sang phía cô một cái, sau đó lại hờ hững quay đi, như không hề có chuyện gì, tiếp tục đưa lon bia lên miệng uống.

Uống xong lon bia đang cầm trên tay, hắn cầm lon khác lên mở nắp, tiện tay đẩy lon rỗng vừa thả xuống sang một bên, rồi lại tiếp tục uống.

Triệu Tử Mặc buồn chán không có việc gì làm, theo bản năng bắt đầu lên giọng cà khịa: “Này, người kia, sao anh không nói tiếng nào lại tự tiện ném đồ sang địa bàn của tôi thế hả?”

Cực phẩm nam sinh đang định đưa tiếp lon bia lên miệng, nghe được câu cà khịa của cô thì liền ngừng lại, nghiêng đầu hờ hững nhìn sang đống bia của hắn một cái, rồi lại nhìn những chiếc lon rỗng và vỏ kem đang tấp thành một đống…

Hắn không nói gì, chỉ vươn cánh tay dài ra, dễ dàng đem lon bia kia kéo lại “địa bàn của mình”, sau đó uống tiếp.

Triệu Tử Mặc biết mình cố tình gây sự, nhưng có điều người ta không chịu phối hợp, nếu cứ tiếp tục một mình quậy phá như đứa tự kỷ như thế thì mất mặt chết, hơn nữa, cái tên kia tựa hồ như…

Tâm trạng cực kỳ không thoải mái!

Triệu Tử Mặc lại lên tiếng, giọng điệu đã hoà hoãn hơn hẳn: “Có phải anh cũng vừa thất tình không?”

Hình như hắn có ngơ ngác một chút, một lúc lâu sau mới hỏi ngược lại: “Tại sao lại cho rằng tôi đang thất tình?”

Triệu Tử Mặc liếc nhìn một đống nào que nào lon tấp đầy giữa hai người bọn họ: “Anh nhìn xem, trên mặt đất đều là sầu khổ bi thương của chúng ta cả đó.”

Hắn nhìn sang, một hồi lâu sau mới khổ sở nhếch miệng: “Đúng vậy, cho đến tận bây giờ tôi mới biết, thì ra người nhớ mãi không quên, cho đến cuối cùng vẫn không thuộc về tôi.”

Hây dà, xem đi, cô nói trúng phóc kìa!

Triệu Tử Mặc: “Cho nên anh cũng bị quẳng đi rồi?”

“Xem như thế đi.”

Triệu Tử Mặc trợn mắt nhìn hắn một cách cực kỳ lộ liễu không hề che đậy, trong thâm tâm dâng lên một niềm hả hê vô độ: “Anh đẹp trai như thế  mà cũng bị người ta quẳng đi, vậy thì tôi đây cũng không có gì phải buồn bực nữa rồi! Từ giờ phút này tôi quyết định, sau này khi tìm bạn trai nếu không xác định có thể ở bên tôi cả đời, vậy tôi tuyệt đối sẽ không bắt đầu!”

Nói xong câu này, tâm tình cô cũng dần thăng bằng trở lại, nụ cười thanh vũ vừa rạng rỡ vừa hống hách lại xuất hiện trên gương mặt cô, nụ cười này, so với ánh đèn sáng trưng chiếu rọi từ tứ phía trong quảng trường, xem ra lại càng rạng ngời chói mắt hơn.

“Ai da, còn có bia sao, cho tôi một lon đi!” Triệu Tử Mặc vô cùng khoái trá gọi với sang phía cực phẩm nam sinh.

Hắn không chút do dự, liền ném một lon cho cô.

Triệu Tử Mặc một hơi tu hết sạch, hồ hởi hét tiếp: “Cho thêm một lon nữa đi!”

Lại một lon bia được ném tới.

Cho đến lon thứ tư, cực phẩm nam sinh cuối cùng cũng chịu lên tiếng: “Không nên uống quá nhiều.”

Triệu Tử Mặc vẫn hưng phấn bừng bừng, không thèm để ý: “Yên tâm đi, tửu lượng của tôi không tệ đâu à, ây da, hay là anh tiếc bia hả, thôi được, lấy kem của tôi đổi bia của anh, thế nào?”

Cô lập tức nhảy xuống khỏi chiếc ghế dài làm bằng đá cẩm thạch, đem toàn bộ số kem vứt cho hắn, sau đó ôm bia chạy lại chỗ mình.

Nhìn thấy đáy mắt hắn hiện lên một tia bất đắc dĩ, giọng nói của cô đột nhiên trở nên vô cùng nghiêm trang: “Tôi nói cho anh biết nha, lúc thất tình ăn kem tâm trạng sẽ tốt lên nhiều lắm đó, anh nhìn xem, bây giờ tôi cũng thoải mái hơn hẳn rồi nè, đến lượt người đồng bệnh tương liên như anh… ừ, đích thị là như vậy!”

Nói xong, Triệu Tử Mặc liền xoay người, không thèm để ý đến tia hoài nghi loé ra trong mắt hắn nữa, cô nở một nụ cười vô cùng quỷ dị.

Ha ha ha, lúc nãy cô mua nhiều kem quá,  trời lại đang lạnh căm căm thế này, ăn nữa chắc đông thành đá luôn, nhưng mà lãng phí thì thật là đáng tiếc…

Cho nên, cô uống bia, hắn ăn kem, hai người không nói với nhau thêm một lời nào nữa.

Triệu Tử Mặc quả thực tửu lượng không tệ, không, phải nói là tốt đến mức khiến cho người ta nhìn vào cũng phải nóng mặt tức điên, cô ngồi uống hết lon này đến lon khác, hơn chục lon rồi mà vẫn tỉnh bơ như uống nước sôi, trong khi cực phẩm nam sinh thì…

“Khụ khụ —“

Triệu Tử Mặc nghe thấy tiếng ho, ngoảnh đầu sang nhìn thì thấy tình trạng dở khóc dở cười của hắn ta, lập tức nhảy đến bên cạnh lấy chiếc khăn tay từ trong túi ra lau lau: “Để tôi lau cho anh…”

Thiện tai, cô thật sự không nên để hắn ăn quá nhiều kem trong trời đông giá buốt thế này mới phải!

Sau khi cực phẩm nam sinh cầm lấy chiếc khăn tay, Triệu Tử Mặc liền nhảy xuống khỏi chiếc ghế đá cẩm thạch: “Ha ha, bây giờ tôi phải về nhà rồi, cảm ơn bia của anh nhé, còn nữa, chiếc khăn tay này tôi gửi tạm anh, tối mai tôi còn tới đây nữa, anh nhớ trả lại tôi đó!”

Dĩ nhiên phải bắt hắn ta trả lại rồi, bởi vì chiếc khăn tay này là vật đính ước mà ngày xưa mẹ đưa cho ba, sau đó mới truyền đến tay cô, cho nên tuyệt đối không phải là thứ đồ có thể tuỳ tiện đưa cho người ta được!

Nhưng đến tối ngày hôm sau, Triệu Tử Mặc lại không đến quảng trường nữa…

Lần đó khi đến ký túc xá nam sinh chụp trúng phòng của cực phẩm, cô hiển nhiên không nhớ ra anh là người con trai ba năm trước, cho đến ngày hôm đó, khi cô bị Tùng Dung chặn lại, ngã xe đạp một cách cực kỳ mất mặt trước mắt anh.

Thật ra thì lúc cực phẩm lấy chiếc khăn đó ra, cô vẫn chưa nhớ ra được, đến lúc đã hoàn toàn cầm lấy khăn tay rồi, trong nháy mắt ấy mọi hình ảnh về đêm Giáng sinh trong quảng trường cùng một người con trai u buồn ngồi uống bia mới ùa về trong tâm trí cô, khiến cho trong thâm tâm cô, tại thời khắc đó bất giác có chút tê dại, hơn nữa lại sinh ra ảo tưởng không đáng có.

Nhưng ảo tưởng cuối cùng cũng chỉ là ảo tưởng mà thôi, Triệu Tử Mặc làm sao dám hy vọng mây trôi trên mây trôi còn giữ khăn tay của cô, chỉ vì có ý tứ gì với cô được chứ!

Mà suy đi tính lại, nếu như buổi tối ngày hôm đó, cực phẩm thật sự thất tình, vậy thì…

“Nơi này, sẽ mãi luôn có sự tồn tại của người anh yêu, cũng chính là vị trí sẽ thuộc về cô ấy cả đời.”

Nói cách khác, cực phẩm đúng là đã có bạn gái rồi…

Hay còn có thể khẳng định rằng, vị trí trong tim anh, sẽ mãi mãi thuộc về người con gái ấy…

Giờ phút này Triệu Tử Mặc mãnh liệt cảm thấy, con đường tình duyên của cô, không nghi ngờ gì nữa, đích thị là thảm kịch trong chốn nhân gian a a a!!!

About ♥ A.T ♥ AuWa~ [Cuồng chị 7]

"Ta mong nàng còn sống, có thể cười với ta, khóc với ta, giận dữ với ta, ta chỉ có một nguyện vọng như thế này mà thôi..."

23 responses »

  1. *pằng*
    *vác súng ngắm tem tan tành bay trong gió ~~*
    Thanks AT!^^ *moak*

    Trả lời
  2. hắc! mình là người thứ 2 sao? vui ghê!

    Trả lời
  3. Suy nghĩ của A Mặc quả nhiên vô cùng khác người. Nghe thì có vẻ hơi buồn cười nhưng thực ra rất thực tế, trong tình yêu con gái thường rơi vào thế bị động. Nếu không bị động thì cũng dễ làm đối phương bị dọa chạy mất dép.

    Trả lời
  4. hix….hum qua đợi mãi không thấy chương tiếp theo đâu…tự kỉ suốt…cứ đi ra ra lại vào vào….may qua…hnay có rui….thanks nhìu

    Trả lời
  5. tks nàng
    bà này đúng là có vấn đề

    Trả lời
  6. ngốc không chịu nổi = =

    Trả lời
  7. hoho ba nay dung la hoc khoa van that pa tay thanks

    Trả lời
  8. A Mặc lại mắc bệnh tự kỉ roài =’=

    Trả lời
  9. troi` oi, chi oi, ah la that tinh` vs chi do’ ak…tham? wa’…

    Trả lời
  10. Mặc tỷ bị bệnh “suy diễn” giai đoạn cuối rồi! =))

    Trả lời
  11. Trí tưởng tượng của Mặc Mặc thật phong phú,chắc hồi bé uống nhiều izzi =))!!!

    Trả lời
  12. Bạn này hok bit nên khóc hay nên cười với bạn ấy đây. Ngốc kinh dị lun.potay với bạn này.^^

    Trả lời
  13. ta thấy Mặc Mặc cũng gian đó chứ😀 Cái đoạn cho anh ăn kem ấy😀

    Trả lời
  14. Cong nhan chi nay la nhan tai luon, thiet la de thuong

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: