RSS Feed

Em cười hay không đều khuynh thành chương 28

Hôm qua định làm rồi post nhưng mà bận cả ngày nên không kịp, híc TT________TT

Chương 28: A Mặc xui xẻo.

Mọi chuyện sau này của Khương Khương và Tề Lỗi tiến triển như thế nào, Triệu Tử Mặc đều không rõ, cô chỉ biết rằng Tề Lỗi ở sở vụ Luật thường xuyên cùng Hà Tất Tranh cười đùa trêu trọc, tâm tình cực kỳ vui vẻ, bầu không khí cũng vô cùng thoải mái, mà bạn gái hắn, mỗi lúc rảnh rỗi cũng thường qua sở vụ đi ăn cơm trưa cùng với hắn.

Về phần Khương Khương, kể từ sau lần đó cô nàng đã không còn khóc nữa, nụ cười ấm áp như ánh mặt trời lại tiếp tục thường trực trên môi, thỉnh thoảng Triệu Tử Mặc cũng muốn quan tâm một chút, chỉ có điều cô nàng thường xuyên lảng sang chuyện khác, duy chỉ đúng duy nhất một lần, Khương Khương cười cười ngồi hát tình ca.

“… Lựa chọn của anh không sai, là do em đã thiếu nợ anh quá nhiều, em biết sự đau đớn tổn thương ấy không có cách gì bù đắp được; chỉ là, sự lựa chọn ấy của anh khiến nước mắt em cứ mãi tuôn rơi, em tình nguyện rời xa anh, một mình đi trong thế giới này…” 

Triệu Tử Mặc cơ hồ nhận ra Khương Khương và Tề Lỗi không hề giả vờ giả vịt gì sất, cô nàng này vẫn thường xuyên gặp mặt Tề Lỗi, hơn nữa A Mặc nhà chúng ta còn mấy lần tận mắt chứng kiến cảnh Tề Lỗi lấy xe của cực phẩm chở Khương Khương về trường. 

Quả thực không thể nhìn ra có điểm nào khác thường được, cho nên Triệu Tử Mặc cũng quyết tâm không xía mũi vào chuyện của hai người này thêm nữa, cũng chính bởi vì từ xưa đến nay Triệu Tử Mặc mới chỉ thầm mến một người, cho nên chưa có kinh nghiệm gì về cái vụ tình cảm sướt mướt này hết, hơn nữa, dạo gần đây cô cũng đặc biệt bận rộn hơn bình thường. 

Việc chụp hình và ghi chép tài liệu về sở vụ luật Tề Hà Thành căn bản đã hoàn thành xong, trước mắt nhiệm vụ chủ yếu của cô là tìm hiểu cặn kẽ về toàn bộ các vụ kiện và xét xử mà Cố Thành Ca đã tham gia.

Vì muốn phối hợp vời thời gian biểu kín mít của cực phẩm, cho nên Triệu Tử Mặc cố gắng hy sinh một chút, năn nỉ nhờ vả ba vị mỹ nữ cùng ký túc xá, Cố Thành Tây chịu trách nhiệm ghi âm, còn Thi Tiểu Phì và Khương Khương giúp cô viết bài.

Ngày đông gió lạnh thấu xương, Triệu Tử Mặc mặc một chiếc quần jean bó sát cùng chiếc áo khoác lông ngắn, bon chen đi xe bus, đen đủi thế nào lại gặp ngay trúng giờ cao điểm, trong xe người người chen chúc đến nỗi một ngọn gió muốn thổi vào cũng không thể nào lọt qua, tài xế vẻ mặt phiền não quay ra hét toáng: “Chờ chuyến sau đi chờ chuyến sau đi!”

Triệu Tử Mặc theo dòng người khó khăn nhích lên phía trước, sau khi cố định được vị trí liền đưa tay lên giữ chặt lấy mấy chiếc vòng treo trên xe, đến lúc xe bắt đầu chạy thì lực quán tính khiến cho cô hơi chúi về phía sau, và như một lẽ tất yếu, một người nào đó liền đưa tay ra đỡ lấy… mông cô. Triệu Tử Mặc cực kỳ không vui quay đầu lại nhìn, bàn tay “to gan” kia lập tức rụt về, đứng phía sau cô lúc này là một bà cô, nhìn theo cách ăn mặc thì có vẻ như là người từ nông thôn tới.

Thấy Triệu Tử Mặc lộ vẻ khó chịu quay phắt lại nhìn, bà cô liền cười cười ra vẻ xin lỗi, tiện tay dịch chiếc túi trên vai đi chỗ khác, tránh làm bẩn chiếc áo khoác lông màu vàng trên người cô. 

A Mặc nhà ta lại yên lặng quay đầu về, chỉ cần bà cô này có ý tốt muốn giúp đỡ cô, thì cũng coi như cô chưa hề bị người ta thừa dịp sỗ sàng đi, đúng không?

Nhưng mà nhưng mà, đến lúc xe chạy được một hồi, cặp mông quyến rũ trong chiếc quần jean bó sát hiển lộ những đường cong quyến rũ của cô một lần nữa lại bị tập kích, có điều khi cô quay phắt sang trừng mắt cảnh cáo, lại phát hiện ra kẻ lớn mật vừa rồi không phải bà cô kia, mà là một ông chú nào đó, đang ngoảnh mặt ngó lơ sang chỗ khác.

Triệu Tử Mặc cực kỳ tức giận, hừ hừ, ăn gan hùm uống mật gấu gì, lại dám trộm đậu hũ của bản cô nương!!!!

Cô tức tối lục từ trong túi xách ra một chiếc kính dùng để hoá trang, sau khi nhìn trước ngó sau không có động tĩnh gì, đợi đến lúc ông chú kia đang định đưa tay ra tiếp tục thực hiện mưu đồ, cô liền lập tức há miệng kêu to: “Dì à, có người trộm ví tiền của dì kìa!”

Cho nên, Triệu Tử Mặc đích thị đang áp dụng kế sách ném đá giấu tay, mượn người bên cạnh giúp mình báo thù rửa hận. Sau khi xuống khỏi xe bus, nghĩ đến việc bà cô siêu siêu dũng mãnh cùng hành khách trong xe đè ông chú kia xuống mông mà trừng trị, cô liền không nhịn được cười.

Triệu Tử Mặc xuống xe giữa đường, cũng vì muốn đến sở vụ Luật thì phải bắt một chuyến khác nữa, nhưng mà, đến lúc cô chuẩn bị lấy mấy xu lẻ từ trong ví ra để mua vé, lại đột nhiên phát hiện ra khi mình cầm kính ra để hoá trang đã quên béng mất kéo khoá túi, điều đó lại hiển nhiên dẫn đến một sự thật khác, toàn bộ ví tiền, điện thoại cùng máy ảnh kỹ thuật số của cô, đều đã ra đi không lời từ biệt…

May mắn thay, vẫn còn chiếc DV cô đang đeo trên cổ…

Triệu Tử Mặc sau khi phát hiện ra sự thật đau đớn, liền bi phẫn chạy ra đường bắt một chiếc taxi.

Sau khi đau khổ lết xác đến được trước sở vụ Luật, cô liền mượn điện thoại của tài xế gọi ngay cho Cố Thành Ca: “Cực phẩm, mau đến cứu mạng em…”

Bởi vì phải lãnh một tổn thất cực kỳ nghiêm trọng và thê thảm, chủ yếu cũng là mọi hình ảnh cô vất vả chụp được trong mấy ngày qua còn đang lưu trong máy ảnh kỹ thuật số, chưa copy vào máy cho nên giờ đây hoàn toàn mất hết, khiến cho giọng nói của cô lúc này cũng cơ hồ như mang theo chút nức nở.

Ở đầu bên kia, Cố Thành Ca khi nghe được giọng điệu thảm hại của Triệu Tử Mặc, liền đứng phắt dậy, khiến cho đầu gối đập trúng vào bàn làm việc một cái đau điếng, chỉ là lúc này anh không còn quan tâm đến điều nhỏ nhặt đó nữa: “Em đang ở đâu? Đã xảy ra chuyện gì?”

Anh sải từng bước dài đi ra khỏi phòng làm việc, trên gương mặt vẫn thanh đạm và thản nhiên như cũ, có điều đôi chân đang bước đi một cách hốt hoảng của anh lại khiến cho người ta có thể lập tức nhận ra ngay vẻ rối trí đang xuất hiện nơi anh, bộ dạng anh lúc này, đủ khiến cho Hà Tất Tranh, Tề Lỗi và hai vị thực tập sinh đang làm việc tại đó đều nhất loạt phải cảm thấy sững sờ: Cố đồng chí xưa nay nổi danh bình tĩnh, thản nhiên như mặt nước hồ thu, tại sao bây giờ lại tỏ ra lo sợ đến thế??? 

Sau khi Cố Thành Ca bước vào thang máy mới nghe được giọng điệu trầm thấp đến thảm hại, hệt như đưa đám của Triệu Tử Mặc: “Em ở dưới lầu…”

Mỹ nữ A Mặc nhà ta cùng lúc đó đang vô cùng đáng thương đứng bên cạnh chiếc taxi, nhìn thấy Cố Thành Ca đặt chân đến nơi thì y hệt như nhìn thấy vị cứu tinh bất ngờ xuất hiện: “Cực phẩm, mau giúp em trả tiền xe…”

Cố Thành Ca nhanh như chớp lấy ví ra đưa tiền cho tài xế, sau đó mới khẽ nhíu mày quay sang nhìn Triệu Tử Mặc, giọng nói thờ ơ lãnh đạm của anh lúc này mang theo chút vẻ nghiêm nghị: “Đã có chuyện gì?”

Triệu Tử Mặc ấm ấm ức ức thuật lại: “Em chỉ ngồi xe bus thôi, vậy mà ví tiền, điện thoại di động với máy ảnh ký thuật số đều bị mất hết, còn bị người ta ăn trộm đậu hũ nữa… Hôm nay xui xẻo muốn chết!”

Đôi mày hoàn hảo của Cố Thành Ca lại càng nhíu chặt hơn, sắc mặt cũng đã có khuynh hướng chuyển sang màu xanh lè xanh lẹt, anh nhìn chằm chằm cô một hồi, cuối cùng cũng quyết định nhịn lại, giọng nói nhẹ hẳn đi: “Lên trước rồi nói sau.”

Triệu Tử Mặc nghe thấy thế, đột nhiên hớn ha hớn hở đứng bật dậy: “Cực phẩm, anh không biết bà dì dũng mãnh kia dũng mãnh đến thế nào đâu…”

Cô bắn cho một hồi liền tù tỳ không ngừng nghỉ, Cố Thành Ca đứng bên từ nãy đến giờ, chứng kiến toàn bộ sự thay đổi đến chóng mặt của cô, hắc tuyến cơ hồ cũng đã rơi xuống vạn trượng.

Một lúc sau, cực phẩm đem cô đến sở cảnh sát báo án, xong xuôi mọi việc, hai người mới đến gặp kẻ trong cuộc.

Đầu đuôi sự việc đều là thế này.

Vụ kiện lần này Cố Thành Ca đảm nhiệm là một vụ án mạng có liên quan đến quyền thừa kế tài sản, thần bí quái dị vô cùng.

Một tuần lễ trước, trong hòm thư của sở vụ luật Tề Hà Thành xuất hiện một bức thư, trong thư trừ một bài thơ được đặt ở phía trên thì còn một tờ di chúc bí ẩn khác nữa.

Người ký tên dưới bức thư là “Chu Bang Ngạn”, người đó viết rằng ông ta muốn tìm giúp luật sư cho người bạn “Tùng Chúc Chi” hưởng quyền thừa kế viết trong di chúc, nếu vụ kiện này thành công, thù lao nhất định sẽ là mười phần trăm số tiền thừa kế đó.

Kỳ lạ thay, ngày tháng ghi trong bức thư, đã là nửa năm trước.

Đột nhiên hôm qua, ở sở vụ Luật lại nhận được điện thoại của thân chủ Tùng Chúc Chi.

Điểm hẹn gặp mặt là ở trước khách sạn XX, đến lúc Cố Thành Ca cùng Triệu Tử Mặc đến nơi, liền nhìn thấy một người phụ nữ trung niên ăn vận mộc mạc thoải mái, nụ cười sáng lạn gần gũi vô cùng.

Triệu Tử Mặc nhìn thấy người này, lập tức cả người chấn động: đây đây đây chẳng phải là bà cô phi thường dũng mãnh với cách hành xử dũng mãnh phi thường ở trên xe bus đó sao??

Tùng Chúc Chi hiển nhiên cũng dễ dàng nhận ra vị mỹ nữ vừa xinh đẹp vừa có tinh thần trượng nghĩa cao độ đã đi trên cùng một chuyến xe với mình, cho nên lập tức chộp lấy tay Triệu Tử Mặc: “Hôm nay thật sự rất cảm ơn cháu!”

Triệu Tử Mặc 囧 rồi lại 囧: “Không cần cảm ơn, không cần cảm ơn…”

Ngồi trò chuyện hàn huyên rủ rỉ mất một hồi lâu, Tùng Chúc Chi cuối cùng mới chịu kể về chân tướng sự việc.

Tùng Chúc Chi vốn là dân quê, lặn lội lên thành phố làm giúp việc kiếm tiền, mấy năm gần đây vẫn chăm chỉ phục vụ một vị lão gia họ Chu bị liệt nửa người, không may vị lão gia họ Chu đó nửa năm trước thì đột ngột qua đời, chỉ kịp để lại một bản di chúc, trong đó ghi rõ rằng bốn mươi phần trăm gia sản của ông để lại cho cháu trai trưởng, đến lúc kết hôn có thể toàn quyền sở hữu bốn mươi phần trăm đó, đứa con gái đầu thừa kế năm phần trăm, về phần ngôi nhà và bốn mươi lăm phần trăm còn lại, toàn bộ giao hết cho người đã chăm sóc ông bấy nhiêu năm qua là Tùng Chúc Chi.

Vốn dĩ con gái trưởng của Chu lão gia sau khi ông qua đời mới biết, trước kia khi ông còn khoẻ mạnh, đã từng trúng vé số trị giá năm trăm vạn tệ, chỉ có điều bây giờ quyền thừa kế của mỗi người lại khác nhau quá nhiều mà thôi.

Đứa con trai đầu của Chu lão gia mấy năm trước cũng bị nhồi máu cơ tim mà qua đời, còn đứa con gái lớn thì vốn là một kẻ nghiện, đối với việc quyết định phân chia tài sản của Chu lão gia cũng không hề có chút dị nghị nào, bởi vì dù sao con trai cô ta cũng được bốn mươi phần trăm tiền thừa kế, cộng thêm với năm phần trăm nắm giữ trong tay cô ta, so với việc chia đều cho cả đại gia đình thì đã hời lắm rồi. Còn về phần bốn mươi lăm phần trăm của bảo mẫu Tùng Chúc Chi, cô ta cũng vui vẻ ưng thuận, dù sao con trai cô ta cùng với con gái Tùng Chúc Chi đang say đắm yêu nhau, cuối cùng thể nào cũng thành người một nhà, đã hời nay lại còn hời hơn, không có lý do gì để phản đối.

Có điều đứa con kế của Chu lão gia cùng con gái mình lại không hề chấp nhận điều đó, bọn họ gộp lại cũng mới chỉ được một phần nhỏ tý ty trong đống gia sản kếch xù, hơn nữa Tùng Chúc Chi chỉ là một bảo mẫu cỏn con mà lại có thể thừa kế gấp mấy lần bọn họ, cho nên len lén hợp sức, đốt di chúc đi, thẳng tay đuổi Tùng Chúc Chi ra khỏi nhà Chu lão gia.

Tùng Chúc Chi là dân quê, kiến thức không có nhiều, về luật pháp lại càng hiểu biết ít, cũng không có cách nào nhờ cậy được người trong đại gia đình của Chu lão gia nữa, cho nên sau khi bị đuổi khỏi nhà, bà liền trở về nông thôn.

Có điều thật sự bà không nghĩ tới, một tuần lễ trước bà nhận được một bức thư, là bút tích của Chu lão gia, ông để lại một dãy số điện thoại và viết rõ rằng nếu sau khi ông qua đời, Tùng Chúc Chi có bị đuổi ra khỏi nhà đồng thời không nhận được chút tiền thừa kế nào, thì có thể gọi đến số điện thoại trong thư, sẽ có người đến tận tình giúp đỡ…

Cho nên Tùng Chúc Chi lập tức gọi điện thoại, lặn lội lên thành phố một lần nữa…

Tùng Chúc Chi vốn không phải là kiểu người hám tiền hám quyền, nhưng nếu như tài sản bà được thừa kế là đúng với pháp luật, vậy thì không có lý gì để từ chối cả, hơn nữa kể từ sau khi Chu lão gia tê liệt nửa người, ngoại trừ cháu trai trưởng thường xuyên đến thăm thì con gái và cháu chắt đều mặc kệ không thèm ngó ngàng, đến bây giờ khi Chu lão gia qua đời, ông nhân từ để lại một phần di sản cho bọn họ, đã là phúc lớn của bọn họ rồi.

Đã nắm được trong tay bản di chúc Chu lão gia gửi đến, vụ kiện lần này chỉ có thắng chứ không thể thua.

Trên đường trở về, hai mắt Triệu Tử Măc đều đã biến thành hình trái tim, long lanh lóng lánh trầm trồ cảm thán: “Cực phẩm a cực phẩm, vị Chu lão gia kia thật đúng là thần tài của anh nha! Thù lao là mười phần trăm di sản, lóng la lóng lánh năm mươi vạn tệ đó…”

Đáy mắt Cố Thành Ca vẫn bình lặng không chút gợn sóng: “Ừ, miễn cưỡng cũng có thể mua được một chiếc Audi.” 

Triệu Tử Mặc: “…”

Sau khi trải qua một ngày cực kỳ xui xẻo cùng với không đồng dính túi, thật ra hiện giờ trong lòng Triệu Tử Mặc đang mãnh liệt tự vấn: Tài chủ cực phẩm, có thể cho em mượn ít tiền được không…???

Cố Thành Ca trực tiếp đưa cô về trường, sau khi cô xuống xe, anh bỗng nhiên gọi lại: “A Mặc, thời khoá biểu của em đâu?”

“Hở, cái gì cơ?”

“Thời khoá biểu học kỳ này.” Cố Thành Ca kiên nhẫn lặp lại một lần nữa.

“A…” Triệu Tử Mặc rốt cục cũng hiểu ra: “Nhưng mà em không có mang theo.”

“Vậy tối nay gửi mail cho anh.” Cố Thành Ca chỉ bình thản yên tĩnh nhìn cô, “Còn nữa, sau này đừng chen chúc đi xe bus đến sở vụ Luật nữa.”

Nói xong, anh liền lên xe lao vút đi.

Triệu Tử Mặc: “…”

Tại sao tại sao tại sao? Nếu không đến sở vụ Luật nữa, sau này làm sao cô ghi chép được toàn bộ tài liệu về quá trình làm luật sư của anh đây????

(Tác giả: == Kẻ này căn bản không hiểu rõ trọng điểm của vấn đề mà.) 

About ♥ A.T ♥ AuWa~ [Cuồng chị 7]

"Ta mong nàng còn sống, có thể cười với ta, khóc với ta, giận dữ với ta, ta chỉ có một nguyện vọng như thế này mà thôi..."

26 responses »

  1. Ta có tem nha!!
    Thanks các nàng!!**
    ———
    Share tem cho các tềnh êu của ta! *moak*

    Trả lời
  2. thank bạn nhiều.

    Trả lời
  3. thank bạn nhiều. truyện hay quá, thích anh cực phẩm lắm ý :xxxxxxx

    Trả lời
  4. giồ ôi! Đúng là cực phẩm, vợ anh mất có mấy lạng thịt ở mông mà anh tính sắm Audi cho chị cưỡi XD~~~~~

    Trả lời
  5. thank ban rat nhieu, truyen hay qua ^^

    Trả lời
  6. tks nhiều lắm…mà cho m hỏi…truyện này có tất cả bao nhiêu chap vậy?

    Trả lời
  7. thanks.cực phẩm đúng là cực phẩm nha

    Trả lời
  8. Thnx nàng nha!
    Ý anh là để anh làm tài xế cho mà tỷ cũng ko hiểu nữa a~ =_=lll

    Trả lời
  9. ây za, chị Tử Mặc thật là,vậy mà không hỉu ý của anh Cực phẩm.hic
    thanks!

    Trả lời
  10. Cảm ơn nàng nhiều! Ta mong có chap mới~

    Trả lời
  11. aaaaaaaaaa y anh la de anh dua chi di den cho anh lam hang ngay do ha hiiii

    Trả lời
  12. haiz, dạy chị các đổi màu chữ trong bài viết đc k? T.T

    Trả lời
  13. cong nhan A Mac k thong minh j` ca?.ng ta chi noi “k dc di xe bus’ den so Luat chu co noi k dc den so Luat dau.(y’ la khi nao muon den thi goi cp den dua di do’)…haha…

    Trả lời
  14. tks!!!!!!!!!!!!!!!!!

    Trả lời
  15. anh chị dễ thương quá ^^

    Trả lời
  16. chưa có chap mới hả e T.T hóng mãi…..

    Trả lời
  17. thanks nàng nha

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: