RSS Feed

Em cười hay không đều khuynh thành chương 12 + chương 13

Chương 12: Ngứa ngáy từ tận trong tim. (2)

Triệu Tử Mặc một chút cũng không tức giận, vẻ mặt ôn hoà điềm nhiên mở miệng: “Bạn học Tùng Dung, nếu cậu cứ bỏ chạy như vậy, ắt sẽ khiến cho bạn trai cậu bị lâm vào tình cảnh bẽ bàng mất mặt trước mọi người, liệu cậu có nỡ làm vậy không? Nếu cậu không ngại thì ở lại nghe cậu ta giải thích một chút đi.”

Tung Dung dừng chân lại, quay đầu nhìn về phía Chu Đại.

Trong mắt Chu Đại hiện lên một tia giãy dụa đau đớn, đôi môi cắn chặt, cuối cùng đành bất lực cúi đầu: “Tôi không có gì để nói.” Liền đó hắn xoay người chạy đi, tốc độ nhanh đến mức khiến cho người ta còn không kịp đưa tay ra kéo lại.

Triệu Tử Mặc rốt cục thất bại thảm hại, tên Chu Đại này đang nghĩ cái quái gì thế chứ? Nếu thật sự hắn không hút thuốc phiện, tại sao không đứng trước mặt mọi người mà giải thích đàng hoàng ra! Chẳng lẽ đồn đại về hắn, đều là thật sao?

Trông trước ngó sau lo trái nghĩ phải một hồi, Triệu Tử Mặc cuối cùng vẫn quyết định chụp lại vài pô ảnh ở hiện trường, sau đó giao lại cho đám người trong đài truyền hình trường để cả bọn cùng điều tra, cô quyết định rồi, bất luận là thế nào, lần này cô nhất định phải truy xét được đến cùng nguyên nhân sự việc.

Nếu như Chu Đại thật sự hút thuốc phiện, chắc chắn sau khi tìm rõ được ngọn ngành đầu đuôi câu chuyện, sẽ phải trách phạt hắn đúng tội, nhưng nếu hắn bị oan, thì có thể nhân cơ hội này, thông qua đài truyền hình trường mà lấy lại danh dự cho hắn.

Thi Tiểu Phì sau khi biết tin liền lên cơn kích động, thất thanh kêu toáng lên: “Chu Đại làm sao có thể hút thuốc phiện được!”

Khương Khương ngồi một bên lại tỏ ra rất tò mò về cơn kích động bất ngờ của Tiểu Phì, thích thú hỏi: “Tại sao hắn lại không có khả năng hút thuốc phiện?”

Thi Tiểu Phì nhất thời sửng sốt, lát sau trong đôi mắt to tròn loé ra những tia sáng mập mờ quỷ dị, cô nàng cố gắng nặn ra một nụ cười vô cùng gượng gạo: “Ta nhìn tướng mạo mà, mi xem xem hắn trông hiền lành thật thà đôn hậu thế kia, lại có một loại khí chất ôn hoà nhã nhặn, đến ngay cả nghĩ đảm bảo cũng sẽ không có khả năng…”

Trên mặt Khương Khương tràn đầy hồ nghi: “Mi có biết khái niệm trong ngoài bất đồng hay không, hơn nữa người xưa còn bảo, có một câu gọi là ‘ra vẻ đạo mạo’ đó!”

Thi Tiểu Phì nghe vậy thì nghiêm túc suy nghĩ một chút, bỗng nhiên gật đầu một cái, giọng nói tràn đầy oán hận: “Nói có lý!” Sau đó lại còn như có như không bổ sung thêm một câu: “Hắn cùng bạn gái nhân dịp này chia tay luôn cũng tốt…”

Cố Thành Tây ngồi yên lặng bên cạnh nãy giờ, rốt cục cũng mở miệng nhàn nhạt nhận định: “Phản ứng của mi thế kia, nhất định là có □!(*)” Chỉ là giọng nói của cô nàng quá nhỏ, cho nên cũng chỉ có Khương Khương mới nghe thấy được, và thế là mỗ Khương sau khi nghe xong, cuối cùng đã bừng bừng đại ngộ.  

(*) “Có □”: Đại loại là có chuyện khuất tất, ví dụ như gian tình chẳng hạn =)) 

Triệu Tử Mặc tiếp tục giữ vững trầm mặc, không buồn đưa ra lời bình luận nào, chẳng qua là lần này cô không ngờ, tin đồn “Nam sinh năm thứ tư khoa Luật tên gọi Chu Đại dính vào vụ hút thuốc phiện” lại bị đám bát quái đồn thổi nhanh đến thế, hơn nữa lãnh đạo nhà trường còn cho gọi hắn ta đến để “điều tra giải quyết tình hình”.

Sau khi nghe được tin này, Triệu Tử Mặc lập tức chạy đến chỗ họp của lãnh đạo trường để nghe ngóng thăm dò tình hình, chuẩn bị tiến hành nhiệm vụ đưa tin.

Địa điểm cần đến cách khoa Truyền thông khá xa, lại thêm yêu cầu về thời gian, cho nên Triệu Tử Mặc liền chọn biện pháp đạp xe tới đó, lúc đi qua đám liễu rủ mọc ven hồ, một dáng người vẻ thất thần không biết từ đâu lao ra đâm thẳng vào xe cô, Triệu Tử Mặc hốt hoảng định tránh, không ngờ tay chân lúc này đã loạn xạ cả lên, không tự chủ được cả người lẫn xe đều ngã rầm xuống mặt đất.

Sau khi kinh hồn bạt vía một hồi, Triệu Tử Mặc mới nhìn rõ người liều lĩnh cố ý đâm vào cô vừa rồi, hoá ra lại là Tùng Dung.

Mà Tùng Dung lúc này đây, vẻ mặt lại cực kỳ tức giận.

Triệu Tử Mặc nhất thời cảm thấy vô cùng buồn bực, hại cô lâm vào tình trạng “hít đất” thế này, người tức giận đáng ra phải là cô mới đúng!

Tùng Dung không thèm vòng vèo quanh co, nhìn chằm chằm vào Triệu Tử Mặc mà điên cuồng rống lên: “Triệu Tử Mặc, tôi đang muốn đi tìm cô đây, tại sao lại lan truyền tin tức kia ra cho mọi người biết hả? Cô có biết bây giờ tất cả đều cho rằng Chu Đại hút thuốc phiện không!”

Ấy ấy, Triệu Tử Mặc tôi tuyệt đối vô tội mà, nếu như không phải Tùng Dung đại tiểu thư nhà cậu không thèm coi trời đất là gì, ra sức mà đứng cò kéo ngay giữa bàn dân thiên hạ thế kia, thử hỏi tin tức này còn có thể phát tán ra ngoài được nữa sao!

“Tùng Dung biểu sư tỷ…” Triệu Tử Mặc tận lực nặn ra một vẻ mặt ôn hoà, “Nếu như Chu Đại không hít thuốc phiện, ắt hẳn cây ngay không sợ chết đứng, hơn nữa chị yên tâm, chúng tôi nếu biết rõ anh ta vô tội sẽ ra sức rửa oan giùm, chị chẳng phải cũng muốn biết chân tướng thực hư sự việc là thế nào sao?”

Tùng Dung há miệng ra định nói, cuối cùng vẫn chỉ trưng ra một bộ dạng chấp nhận lời giải thích của Triệu Tử Mặc rồi thôi, nhanh chóng xoay người bỏ đi, để lại một mình Triệu Tử Mặc đơn độc ngồi đó nhìn theo.

Cô nhất thời cảm thấy cực kỳ thương tâm, cô lúc này vẫn còn đang bị đo đất nha, chị ta ít nhất cũng phải có lương tâm một chút mà đến đỡ cô dậy chứ!

Từ cổ tay bỗng nhiên truyền đến một cảm giác đau đớn cực độ, Triệu Tử Mặc nhẹ nhàng giơ tay lên, mới thấy chỗ đó hoa ra đã bị sỏi đá cắt một đường sắc lẹm, một mảnh da bị rách toạc, những giọt máu đỏ tươi cứ thế nhè nhẹ rỉ ra, khiến cho cô không nhịn được phải bật khóc.

Triệu Tử Mặc từ nhỏ đến lớn có thể nói không sợ trời không sợ đất, duy nhất chỉ sợ đau, chỉ cần một chút đau đớn sẽ đủ khiến cô rơi nước mắt.

Giờ phút này, trong hốc mắt cô, quả thực những giọt nước trong suốt như ngọc đang chực trào ra ngoài.

Một tờ giấy ăn đột ngột chìa ra trước mặt cô, cầm lấy tờ giấy là một bàn tay với những ngón tay thon dài quyến rũ, đến khi Triệu Tử Mặc mờ mịt ngẩng đầu lên, mới thấy rõ đó chính là Cố Thành Ca. Tâm trạng buồn bực của cô nay lại càng thêm buồn bực, không ngờ lại để anh thấy được bộ dáng xấu hổ mất thể diện của cô nữa rồi.

Vì muốn che giấu cơn tức và sự lúng túng của mình, Triệu Tử Mặc liền mở miệng lầm bầm trách cứ: “Tại sao thứ anh đưa em lại không phải là khăn tay chứ?”

“…” Cố Thành Ca nhất thời cảm thấy vô cùng khó hiểu.

“Trong ngôn tình tiểu thuyết đều nói như thế mà! Thậm chí ngay cả đến tiểu thuyết của Cố Thành Tây viết cũng có nữa!” Triệu Tử Mặc vì mục đích dời đi lực chú ý của anh, cho nên chậm rãi nói: “Em nói cho anh biết, lúc nữ nhân vật chính vì đau lòng mà bật khóc, nam nhân vật chính đúng lúc đó sẽ kịp thời xuất hiện, lập tức đưa ra cho nữ chính một chiếc khăn tay sạch sẽ , nữ chính cũng sẽ vì hành động ấm áp này mà sinh ra cảm động, tiện đà yêu luôn nam chính…Anh thử nhìn xem, ngoại hình của cả anh lẫn em đều hợp làm nhân vật chính còn gì, anh cũng lại xuất hiện trùng hợp như thế, vậy mà chỉ đưa cho em một tờ giấy ăn, này, anh thử nói coi, thực tế với tiểu thuyết không ngờ lại cách xa nhau như thế nha?”

Triệu Tử Mặc sau khi lảm nhảm một hồi, cuối cùng cũng phải đưa tay ra cầm lấy tờ giấy ăn, trực tiếp lau lau chùi chùi trên miệng vết thương.

Cố Thành Ca đứng từ trên cao nhìn xuống, ánh mắt vừa thâm thuý, lại vừa trầm tĩnh như mặt hồ.

“Em xác định muốn tôi đưa khăn tay cho em?” Anh trầm ngâm mở miệng hỏi.

“Tâm trạng hiện tại của em rất không tốt, cho nên muốn!” Triệu Tử Mặc rầu rĩ đáp lại, một hồi sau mới hiểu rõ câu nói của anh, liền kinh hãi hỏi lại: “Đừng nói là anh thật sự không có khăn tay đó nhá!”

Cố Thành Ca bỏ tay vào túi quần, chậm rãi rút ra một chiếc khăn.

Triệu Tử Mặc ngay lập tức trợn tròn mắt nhìn.

Không phải cô bất ngờ vì chuyện cực phẩm có khăn tay đâu nha, ừ thì, thôi được rồi, cứ cho là cũng hơi bất ngờ vì chuyện đó đi, nhưng điều khiến cô phải trợn mắt ra mà nhìn, lại chính là những chi tiết trên chiếc khăn đó. Đó là một chiếc khăn được gấp lại một cách rất phẳng phiu cẩn thận, hơn nữa lại có màu hồng phấn – màu mà hầu hết bọn con gái đều thích nhất, phía trên còn thêu một bức hình trông rất dễ thương.

Triệu Tử Mặc không dám đưa tay ra nhận, cực kỳ thẳng thắn nói huỵch toẹt ra luôn: “Cái đó…cực phẩm…ừm…chiếc khăn tay này, là do anh mua sao?” (~~> Ý chị Mặc hỏi con trai sao lại mua khăn tay của con gái ý XD~)

Cố Thành Ca lắc đầu: “Không phải.”

Triệu Tử Mặc nghe xong, dường như cuối cùng cũng bừng bừng đại ngộ: “A, em biết rồi — là nữ sinh tặng cho anh đúng không!”

“Coi như đúng, mà cũng không đúng.” Cố Thành Ca nghiêm túc nhìn cô, xem kỹ từng biểu hiện nhỏ trên khuôn mặt tinh xảo của cô.

“?” Triệu Tử Mặc như cũ lại không hiểu mô tê gì.

“Là một cô bé cho tôi, đến giờ vẫn chưa thấy đến lấy lại.”

“…”

Triệu Tử Mặc lần này đã hoàn toàn hết chỗ nói: cực phẩm a cực phẩm, nói như thế thì có khác gì so với việc anh tự mua chiếc khăn tay này chứ!

À mà khoan…cô bé…chiếc khăn dễ thương… ôi trời ạ, hoá ra cực phẩm lại □ đến như thế sao! (~~> Ha ha, cái gì đến cái gì, mời các vị bằng hữu tự suy xét =)) )

Tựa hồ như nhìn thấu được tư tưởng xấu xa trong đầu cô, Cố Thành Ca cố gắng áp chế cảm giác muốn xông ra bóp chết cô xuống, khẽ hừ giọng nói: “Mấy năm trước cô ấy chỉ mới là một cô bé, bây giờ cũng đã trưởng thành rồi.”

“…”

Ánh mắt vô cùng quỷ dị của Triệu Tử Mặc khẽ đảo qua liếc nhìn anh một cái, sau đó đưa tay nhận lấy chiếc khăn màu hồng phấn, từ trong tận trái tim bỗng nhiên phát ra một cảm giác tê dại ngứa ngáy, khó chịu lạ thường.

Chương 13: Có người nào đó đang ghen.

Triệu Tử Mặc thực lòng không nghĩ tới, buổi trưa hôm đó không thể đến phòng họp của lãnh đạo trường để lén chụp ảnh quay DV lại toàn cảnh hiện trường, không ngờ buổi chiều Chu Đại đã tự động đến tận cửa.

Hắn đứng chờ ngay trước cửa ký túc xá Mẫu Đơn, lúc đó Triệu Tử Mặc, Cố Thành Tây, Khương Khương cùng Thi Tiểu Phì còn đang cưỡi xe đạp phi vèo vèo, Chu Đại đột nhiên lại lao ra chắn ngay trước mũi xe.

Bốn người đồng loạt phanh két lại.

Bởi vì sự kiện hút thuốc phiện, cho nên bạn Chu Đại hôm nay đã trở thành nhân vật cực đoan nhất của học viện Phong Đại, việc tất cả mọi người đều biết mặt hắn thì cũng chẳng có gì là lạ.

Mỹ nữ khả ái Thi Tiểu Phì dẫn đầu đoàn xe, nhảy ngay xuống đất nạt nộ: “Này, vị Chu biểu sư huynh kia, anh buồn bực rồi muốn tự sát cũng đừng chọn xe đạp mà xông vào chứ!”

Trên gương mặt Chu Đại bây giờ lại không biểu lộ chút sắc thái tình cảm gì, sau khi xuất hiện tin đồn hắn hút thuốc phiện, hắn đối với ánh mắt khinh thường và khác lạ của người khác cũng đã quá quen rồi, cho nên chỉ nhàn nhạt trả lời một câu: “Tôi không phải muốn tự sát.”

Thi Tiểu Phì nhất thời không kịp phản ứng, còn Khương Khương lại đứng một bên mà cười ha ha, còn Cố Thành Tây thì chỉ nhàn nhạt liếc mắt nhìn Thi Tiểu Phì một cái, mà Chu Đại trong lúc này, nhanh như chớp, đã lao ra sau bám lấy chiếc xe đạp của Triệu Tử Mặc.

“Bạn Triệu Tử Mặc, có rảnh nói chuyện với tôi một chút không?” Giọng nói của hắn vô cùng thành khẩn, ngữ điệu không cao cũng không thấp, cả người toát lên một loại khí chất nho nhã, ánh mắt ấy, tuy đang cố gắng che dấu nhưng vẫn khiến cho người ta nhận ra được vẻ tang thương.

Triệu Tử Mặc từ xưa đến nay vẫn luôn là một người nhiệt tình, cho nên lần này cũng hớn hở đáp ứng luôn không thèm suy nghĩ.

Thi Tiểu Phì đứng một bên, bỗng nhiên cảm thán: “Đúng là nhân tài tương lai trong giới luật sư, tài ăn nói cũng không phải chỉ tốt bình thường nữa!”

Lần này, ba người đứng bên chỉ còn biết ngậm họng.

Cố Thành Tây bình tĩnh mở miệng nói nhỏ với Triệu Tử Mặc cùng Khương Khương: “Nếu ta không nhầm, người-nào-đó hình như có lần gọi Tiểu Phì là tiểu trư thì phải.”

Mọi người dường như rốt cục cũng bừng tỉnh đại ngộ, khó trách một cái tên tràn đầy khí chất như Thi Y Nỉ thì tiểu nha đầu này lại không cần, cứ sống chết chọn cho bằng được quái hiệu Thi Tiểu Phì, hoá ra là có sự tích mà ra cả.

Bầu không khí lại tiếp tục rơi vào yên lặng, Triệu Tử Mặc chuẩn bị đi theo Chu Đại, Khương Khương lại len lén đưa mắt liếc nhìn Thi Tiểu Phì đang quýnh quáng cả lên, rồi đột ngột mở miệng: “A Mặc, vị Chu biểu sư huynh này chia tay với bạn gái, chẳng lẽ lại định theo đuổi mi sao, mi có ý định đồng ý không đó?”

Khương Khương vừa dứt lời lại tà ác liếc nhìn Thi Tiểu Phì một cái, con heo nhỏ kia lập tức khó chịu hất cằm lên quay ngoắt đi chỗ khác.

Triệu Tử Mặc không hề để ý cười một cái: “Làm sao có thể, các mi chẳng phải vẫn luôn cho rằng ta là bạn gái của Tiêu Sở Diễn đó sao…”

Bỗng nhiên như nhớ ra điều gì, cô theo bản năng liếc nhìn sang Cố Thành Tây.

Trong ánh mắt Cố Thành Tây quả nhiên có một tia vừa  ảm đạm vừa hối hận, chỉ nhẹ nhàng leo lên xe rồi nhàn nhạt nói: “Chúng ta về, để A Mặc đi làm chuyện đứng đắn đi.”

Triệu Tử Mặc trong thâm tâm khẽ cười: Cố Thành Tây ơi Cố Thành Tây, sắp đến lúc mi không thể chịu được nữa mà khai hết ra mọi chuyện rồi!

***

Giữa trưa ngày thứ hai, bộ phận Đời Sống của đài truyền hình trường phát hành một chuyên mục, lấy tiêu đề là “Tuyết rơi giữa tháng sau: Tôi không hút thuốc phiện!” 

Trong chuyên mục đó, Triệu Tử Mặc rất nghiêm túc trình bày rõ sự việc: “Các vị bạn học kính mến, tôi là ký giả đài truyền hình trường Triệu Tử Mặc, ngày hôm trước có một tin tức được lan truyền, đó là đồn đại rằng Chu Đại hút thuốc phiện, nay bạn học Chu đã chứng minh được sự trong sạch của mình, chúng tôi đã tới bệnh viện lấy kết quả kiểm tra, cũng đã đem toàn bộ bằng chứng đến cho lãnh đạo nhà trường xem xét, tôi vừa rồi có quay chụp lại toàn bộ quá trình kiểm tra chứng minh, bây giờ mời các bạn theo dõi màn hình, nhìn vào ống kính của tôi…”

Những hình ảnh theo thứ tự lần lượt được đưa ra, sau khi kết thúc chuyên mục, Triệu Tử Mặc một lần nữa lại khẳng định Chu Đại không hề sử dụng ma tuý thuốc phiện gì hết.

Lúc chuyên mục này được chiếu chính thức trên TV trường, Triệu Tử Mặc cùng ba vị mỹ nữ đang ăn cơm ở phòng ăn, Thi Tiểu Phì như người mất hồn nhìn chằm chằm vào màn hình TV một hồi lâu, cuối cùng như trút được gánh nặng trong lòng buông một hơi: “Ta đã nói rồi mà, Chu Đại không thể nào hút thuốc phiện được!”

Sau đoạn trình chiếu các tấm hình chụp lại kết quả kiểm tra, còn có một đoạn quay lại cuộc trò chuyện ngắn gọn giữa vị ký giả và nam nhân vật chính:

Triệu Tử Mặc: “Bạn học Chu Đại, anh rốt cục đã rửa được oan khuất, xin hỏi ngay lúc này anh có cảm tưởng gì?”

Chu Đại: “Tôi chỉ muốn nói với Tùng Dung một câu.”

Triệu Tử Mặc: “Câu gì?”

Chu Đại nhàn nhạt cười, nhìn vào ống kính máy quay: “Tùng Dung, bất luận thế nào, trước tiên em cũng phải học cách tin tưởng anh đã!”

Thi Tiểu Phì nhìn vào màn hình TV, chiếc miệng nhỏ khẽ cong lên, Khương Khương nhìn vẻ mặt biến hoá liên tục đó thì không nhịn được mà bật cười ha ha, duỗi ngón tay khều khều Thi Tiểu Phì, rồi chỉ ra phía sau.

Thi Tiểu Phì quay đầu lại, chỉ thấy Chu Đại đang sánh bước cùng Tùng Dung đi ra khỏi phòng ăn…

Triệu Tử Mặc lúc đó còn đang cố chen chúc mua đồ uống cho cả bọn, Khương Khương đưa tay chọt chọt vào Cố Thành Tây, ý muốn cô nàng cùng thưởng thức vẻ mặt của Thi Tiểu Phì, nhưng không hiểu sao chọt chọt đâm đâm đến tận mấy lần vẫn không thấy đối phương có chút phản ứng nào, quay đầu lại mới thấy hoá ra Cố Thành Tây đang yên lặng ăn cơm.

Đôi đũa cô nàng đang cầm trên tay, một hồi đưa lên lại một hồi hạ xuống, động tác máy móc vô cùng.

Khương Khương kỳ quái nhìn chằm chằm vào Cố Thành Tây: Nha đầu này, rốt cục là bị kích động gì rồi?

Cô quét mắt nhìn xung quanh, thấy mấy nữ sinh ngồi bàn bên cạnh đang nhỏ giọng bàn tán chuyện gì đó.

“Triệu Tử Mặc vừa mới xuất hiện trên TV kia chẳng phải là bạn gái trong truyền thuyết của Tiêu Sở Diễn đó sao?”

“Đúng đó đúng đó, hôm thứ năm tuần trước Tiêu Sở Diễn còn ngồi ăn cơm với cô ta mà, trùng hợp tớ lại ngồi ngay bàn bên cạnh, nghe được rất rõ ràng!”

“Đừng có nói to, cẩn thân cô ta ở phía sau…”

Lúc Triệu Tử Mặc tay xách nách mang ôm bốn ly nước trái cây đến, vừa đặt mông ngồi xuống ghế, trong phòng ăn liền đột nhiên nổi lên một trận xôn xao rì rầm nho nhỏ, hoá ra là vị đại bản tôn Tiêu Sở Diễn đang đứng ngay lối vào, trong tay cầm một cái cặp lồng, ánh mắt trầm tĩnh đảo qua đám người đang to nhỏ bàn tán xung quanh.

Khương Khương cắn chiếc đũa một phát, dẫn đầu mở miệng: “A Mặc, Tiêu Sở Diễn nhà mi đến tìm mi kìa.” Sau khi tin đồn bạn gái trong truyền thuyết bị lan truyền ra ngoài, Khương Khương cùng Thi Tiểu Phì mỗi lần nhắc đến cái tên Tiêu Sở Diễn trước mặt A Mặc, y như rằng lần nào cũng phải thêm vào hai chữ “nhà mi” theo sau.

Động tác kèm tư thế ăn cơm của Cố Thành Tây, bây giờ lại càng trở nên khó coi hơn.

Khương Khương nhìn thấy vậy, liền nhíu mày như đang suy nghĩ cái gì.

Triệu Tử Mặc mặc kệ câu châm chích của Khương Khương, chỉ đứng dậy phất tay: “Này, Tiêu Sở Diễn, ở đây!”

Tiêu Sở Diễn khẽ mỉm cười, thong dong bước lại gần, một đoàn ánh mắt vẫn như cũ vẫn bám theo từng động tác của hắn, hắn chỉ trấn định đi tới trước mặt Triệu Tử Mặc, không thèm quay đầu lại nhìn Thi Tiểu Phì đang há hốc mồm ngơ ngác ngồi đó lấy một cái, cũng không thèm nhìn Khương Khương đang tỏ vẻ đăm chiêu, lại càng không thèm nhìn Cố Thành Tây động tác ăn cơm như rô bốt, chỉ một mực đưa chiếc cặp lồng ra, cúi đầu ghé sát bên tai Triệu Tử Mặc.

“A Mặc, đây là cháo gà mẹ anh làm.” Giọng nói của hắn không lớn, nhưng cũng đủ để đám người trong vòng bán kính hai mét nghe thấy, bởi vì bọn họ đang ngồi ở vị trí trung tâm, cho nên đường kính bốn mét xung quanh mọi người đều nghe hết.

Triệu Tử Mặc nở một nụ cười thanh vũ, đôi mắt liếc nhìn sang Cố Thành Tây khẽ chớp chớp, nói nhỏ: “Hiểu rồi, anh tự giải quyết cho tốt, lần này em thật sự là không thể giúp được anh nữa.”

Tiêu Sở Diễn khẽ gian tà nhếch miệng, đôi mắt đen thăm thẳm toát ra những tia sáng rạng ngời, hắn ghé sát bên tai cô nói nhỏ vài câu, đưa tay thân mật xoa xoa đầu cô mấy cái, sau đó xoay người rời đi.

Hắn đi, mang theo một nụ cười vô cùng vui vẻ.

Triệu Tử Mặc theo thói quen, lại đưa mắt nhìn theo.

Một màn này khi lọt vào mắt người khác, chẳng khác nào cảnh tượng đầy nùng tình mật ý, sau khi Tiêu Sở Diễn biến mất sau cánh cửa phòng ăn, Triệu Tử Mặc mới quay đầu lại, không thèm nhìn vẻ mặt của ba vị mỹ nữ, nhẹ nhàng mở nắp chiếc cặp lồng ra: “Đến đây đi, hôm nay chúng ta đều có lộc ăn đó!”

Cô cầm chiếc muỗng lên múc cho Cố Thành Tây một bát cháo đầy, Cố Thành Tây bỗng nhiên lại đặt đôi đũa xuống: “Ta cảm thấy trong người không khỏe, ta về ký túc xá trước.”

Dứt lời, Cố Thành Tây lập tức đứng lên.

Khương Khương cùng Thi Tiểu Phì hai mắt nhìn nhau, chỉ có Triệu Tử Mặc là khẽ mỉm cười, tiếp tục múc cháo vào bát cho hai vị mỹ nữ.

About ♥ A.T ♥ AuWa~ [Cuồng chị 7]

"Ta mong nàng còn sống, có thể cười với ta, khóc với ta, giận dữ với ta, ta chỉ có một nguyện vọng như thế này mà thôi..."

26 responses »

  1. thanks nàng!!!!!!!!!!!!!

    Trả lời
  2. hee CTT ghen rui hiiii

    Trả lời
  3. đọc mấy chương này, hình như chị A Mặc thích Tiêu Sở Diễn thì phải? Thế anh cực phẩm thì cho ai bây giờ? ><

    Trả lời
  4. kệ chị Mặc, anh cực phẩm thì để cho ta ih😀

    Trả lời
  5. Tội nghiệp Tiểu Phì dễ thương nhà ta :(((((((((((

    Trả lời
  6. người ngu mới có phúc nàng ạ =))

    Trả lời
  7. cô bé tặng khăn cho CTC k pải là TTM đó chứ???oa, lãng mạn thật nha…
    k ngờ CTT lại thjx TSD ak, k biết chi tiết này đề cập đến trc’ đó chưa nữa, tại toàn chú ý vào cặp nam-nữ chính nên k để ý.hjx…

    Trả lời
  8. tk nàng nhiều nhe, thật năng suất hehehe

    Trả lời
  9. nàng dạo này siêng quá, cứ 2 ngày lại có 2 chap dài mĩ mãn, đọc thỏa thuê lun.

    Trả lời
  10. cố lên nàng…mong chap tiếp…mà sao nàng nói có 60chap, mới thấy 20 chap đã có phiên ngoại rồi? nàng gộp à

    Trả lời
  11. nàng hỏi trong phần mục lục á? Thực ra thì phiên ngoại để chỗ nào cũng được, nhưng nếu theo tiến trình thì phải đến chương bốn mấy mới có😀

    Trả lời
  12. hức hức truyện hay quá nàng ạ, mong chap mới ghê

    Trả lời
  13. cảm giác như nàng sắp post tiếp c14 15 thì phải…canh me ăn con tem nào ;))

    Trả lời
  14. TTM that mom mep nha, dung la mot ki gia ma. Tu mot khan giay ma noi thanh nhieu loi nhu vay, hon nua con khong nhan ra khan tay cua minh dua cho CTC luc xua. That ngo ngan nha. Thank you.

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: