RSS Feed

[Review Fanfic Sess – Rin] Trăng soi đáy nước

Hổm rày đi thi về là nhào vào viết luôn cái này, trời nắng chang chang, mệt bở hơi tai vẫn máu me như thường 😀

Cái này thì post trên nhiều diễn đàn rồi, cơ mà tềnh êuz lớn của A.T là Sess – Rin (lớn hơn 1 chút là Shi – Ri, cực lớn là SG, còn lớn không gì sánh được là GWH hay còn được gọi bằng cái tên Hội CM =)) *tha thứ cho ta ná các mems GWH XD~* )


Moon reflected in the water – Trăng soi đáy nước

Tác giả: Aster


“Trăng trên mặt nước có tồn tại không? Trăng trên trời và trăng trên nước, đâu là hình, đâu là bóng?”

Tôi đi tìm một mảnh trăng rơi
Đã vỡ tan thành những gì có thể
Để bây giờ ở trên cao vời vợi
Trăng ấy là trăng bóng nước thôi…



Đêm trăng nào bên nhau
Vai tựa vai nói muôn ước vọng
Hương tóc nồng len vào nếp áo
Chợt bàng hoàng tỉnh giấc mơ xuân
Còn một mình nhìn trăng
Còn một mình nhìn nước chảy
Cánh hoa rơi biết mùa xuân đã đi qua
Trăng nhạt nhòa vụn vỡ
Giấc mộng không tan
Tiếc chỉ là trăng soi đáy nước…

Sango-san kết thúc bài hát. Tôi ngừng tiếng nhịp phách. Căn phòng vẫn im lặng. Hakudoushi vẫn nhìn Sango không nói lời nào. Mama-san liếc nhìn qua hai người với một cái nhíu mày rất khẽ. Sango-san cúi xuống chỉnh lại dây đàn, chuẩn bị tiếp tục hát…

“Sango-san!” Hakudoushi chợt nói. Sango-san ngẩng lên, đôi mắt trầm tĩnh lạnh lùng nhìn thẳng vào người đối diện.

“Cô có thể tiếp ta đêm nay chứ?” Hakudoushi nheo mắt, dường như nôn nóng tiếp tục “Năm mươi koku, thế nào?”

“Xin lỗi Hakudoushi-sama, hôm nay tôi không được khỏe.” Sango-san khẽ cúi đầu.

Phải, tôi biết Sango-san không bao giờ tiếp khách, bất kể đó là ai. Sango-san là geisha hạng nhất ở kỹ viện Hoshi này, cô có toàn quyền quyết định việc tiếp khách hay không mà thậm chí mama-san cũng không ngăn được. Đó là đặc quyền của một geisha hạng nhất, và mọi người đều phải tôn trọng nó. Tất nhiên Hakudoushi cũng phải biết điều đó.

Hakudoushi cau mày. Vẻ thất vọng hiện rõ trong mắt anh ta. Tôi nén một tiếng thở dài bực dọc. Anh ta đã đến đây liên tục năm ngày đòi Sango-san tiếp. Anh ta là cái gì chứ? Chỉ là một thằng nhóc lắm tiền, lắm quyền. Phải, một thằng nhóc mới 15 tuổi và đến kỹ viện còn nhiều hơn trường học. Và hắn vẫn là người thừa kế của dòng họ Onigumo danh giá…

“Vậy thì còn con bé kia?” Hakudoushi đột ngột lên tiếng, chỉ thẳng vào tôi “Ta muốn con bé kia tiếp ta đêm nay!”

“Hakudoushi-sama, Rin-chan mới 9 tuổi…” Sango-san đưa tay kéo tôi đang kinh hãi về phía cô, lắc đầu. Tôi nắm chặt vạt áo của Sango-san, run lên.

“Đã bước chân vào kỹ viện thì còn kể đến tuổi tác sao, Sango-san? Nó không phải là một geisha hạng nhất như cô, nó không có quyền quyết định!” Mắt Hakodoushi nheo lại độc ác. Anh ta đứng lên, tiến đến chỗ chúng tôi.

“Đứng lên đi theo ta, bé con!”

Sango-san kéo tôi lùi lại đằng sau, lắc đầu.

“Đừng, Hakudoushi-sama! Nó còn qúa nhỏ! Đêm nay tôi sẽ phục vụ ngài, đừng chạm vào Rin-chan!”

Hakudoushi cười khẩy, chồm đến nắm lấy vạt áo tôi.

“Ta hết hứng thú với cô rồi. Nhỏ à? Ta nhớ ta đã từng ngủ với đứa còn nhỏ hơn con bé này! Đi theo ta!”

“Đừng! Mama-san! Rin-chan…” Sango-san nhìn qua mama-san cầu cứu. Bà ta chỉ lắc đầu im lặng. Không ai dám làm trái ý của công tử dòng họ Onigumo. Sango-san vẫn nắm chặt vạt áo tôi, giật lại. Cô đứng chắn trước mặt tôi, quắc mắt nhìn Hakudoushi.

“Ngài làm ơn tôn trọng chính ngài một chút, Hakudoushi-sama!”

Soạt!

Thanh kiếm bên hông Hakudoushi đã tuốt khỏi vỏ, chĩa thằng vào cổ Sango-san. Anh ta rít lên.

“Ta có thể giết sạch cả kỹ viện này nếu ta muốn. Con bé kia!” Anh ta nhìn xuống tôi “Nếu muốn chủ ngươi sống thì đi theo ta!”

Tôi nhìn lên Sango-san. Ánh mắt cô vẫn rừng rực nhìn Hakudoushi không hề khiếp sợ. Nếu tiếp tục thế này, Sango-san sẽ…

Tôi đứng lên, nén một tiếng nức nở, đi về phía Hakudoushi.

“Rin-chan!”

Sango-san thảng thốt gọi. Tôi quay lại, gật đầu với cô, cố mỉm cười nhẹ. Tôi biết, dù tuổi mình còn nhỏ, đã bước chân vào kỹ viện này thì sẽ ra sao. Sớm hay muộn cũng chỉ như nhau mà thôi. Tôi bước ra phía cửa. Hakudoushi đã thu kiếm lại…

“KHÔNG! RIN-CHAN!!!”

Soạt!!!!

Sango-san ngã xuống đất, ôm lấy vai. Thanh kiếm của Hakudoushi vung lên, còn nhỏ máu ròng ròng. Tôi và mama-san cùng hốt hoảng chạy lại chỗ cô. Ngoài cửa phòng, những cô gái khác cũng xôn xao nhìn vào.

“Xin đại nhân tha lỗi!” Mama-san cúi đầu van vỉ. Sango-san nhăn mặt đau đớn, nhưng vẫn nắm chặt vạt áo tôi. Máu nhỏ ròng ròng ướt đẫm phần trên của chiếc yukata cô đang mặc. Hakudoushi lầm lì tiến tới, nắm lấy cổ áo tôi lôi đi.

“KHÔNG!!!!”

Ngay cả tôi cũng ngạc nhiên với giọng của chính mình. Hakudoushi nhìn xuống tôi, nhếch mép cười.

“Vậy mà người ta cứ nói ngươi câm. Cũng là một trò câu khách nữa hả? Ngươi có vẻ thông minh hơn nhiều so với cái vẻ ngây thơ của ngươi đấy…”

“Ở đây có chuyện gì thế?”

Một giọng nói trầm tĩnh lạnh lùng chợt vang lên ngoài cửa phòng. Hakuoushi có vẻ hơi giật mình ngẩng lên.

“Sesshoumaru-san…”

Tôi nhìn ra cửa. Một samurai cao lớn đang đứng đó. Ánh mắt lạnh lùng của anh ta quét qua cảnh tượng trước mặt, rồi nhìn thẳng vào tôi, dừng lại trong một thoáng. Anh ta khẽ cau mày.

“Hakudoushi-san, thế này là sao?”

“Tôi chỉ trừng phạt những kẻ không nghe lời tôi, không phải việc của ngài, Sesshoumaru-san!”

“Thế à? Nhưng Naraku-sama sẽ nói sao về việc này?”

Mắt Hakudoushi nheo lại. Bàn tay nắm cổ áo tôi lỏng ra.

“Đến kỹ viện thì có gì là lạ đối với một người đàn ông? Tôi chỉ lấy cô gái tôi muốn.”

Ánh mắt lạnh lùng ấy lại quét qua tôi, trước khi một cái nhếch mép đến trên khuôn mặt vô cảm của người trước mặt.

“Nhưng con bé đó tôi đã đặt trước. Phải không, Niki-san?”

Mama-san đủ tinh nhạy để nhận ra ẩn ý của người khách. Bà ta gật đầu.

“Đúng thế, Hakudoushi-sama. Cho nên chúng tôi mới ngăn ngài. Tối nay con bé đó là của Sesshoumaru-sama.”

Và người có tên là Sesshoumaru này khoanh tay nhìn Hakudoushi, nhíu mày.

“Công tử của dòng họ Onigumo sẽ biết việc hơn là tranh giành cô gái của người khác chứ, Hakudoushi-san?”

“Kuso!”

Hakudoushi ném tôi xuống đất, hầm hầm đi ra cửa, ném cho Sesshoumaru cái nhìn giận dữ. Tôi vội chạy đến chỗ Sango-san, kêu lên.

“Sango-san, chị không sao chứ?”

“Không sao, chỉ vào thịt một chút.” Sango-san lắc đầu, cau mày nhìn tôi “Con bé ngốc này, đã bảo trời có sập xuống cũng đừng nói gì cơ mà!”

“Xin lỗi, Sango-san…”

“Rin-chan…”

Mama-san đã đến bên chúng tôi. Bà ta kéo tay tôi.

“Đi với Sesshoumaru-sama đi!”

“Sao cơ?”

“Nếu Hakudoushi biết chúng tôi nói dối, sẽ rắc rối lắm. Dù sao thì… Làm ơn, Rin-chan…”

“Mama-san!” Sango-san quát khẽ. Tôi nhìn hai người, rồi nhìn lại người đang đứng ngoài cửa. Anh ta đã quay lưng chuẩn bị đi…

“Ổn thôi, Sango-san.” Tôi nắm tay Sango-san, bóp nhẹ trước khi đứng dậy theo người khách. Dù sao thì… anh ta đã cứu Sango-san…

Tôi im lặng đi theo anh ta. Hành lang dài tràn ngập ánh trăng. Những bóng lá xam xám đung đưa trên khung cửa giấy trong im lặng. Anh ta cứ đi, làm như không hề biết đến sự hiện diện của tôi đằng sau. Tôi đắn đo cất giọng ngập ngừng.

“Sesshoumaru-sama…”

Tiếng bước chân dừng lại. Sesshoumaru chậm chạp quay đầu nhìn tôi. Mái tóc trắng đổ dài trong ánh trăng khẽ hắt những ánh sáng trong như bạc. Đôi mắt lạnh lùng dưới bóng tối của đêm trăng dường như dịu dàng lại… Vài cánh hoa anh đào rắc qua hành lang, lấp loáng ánh sáng từ mặt hồ phản chiếu…

Đêm hôm đó, người đã đứng trong ánh trăng bàng bạc mùa xuân muộn. Dát trong ánh trăng lấp lánh… như một giấc mơ…

“Ta không cần trẻ con.”

Tôi chớp mắt. Năn nỉ và ép buộc khách là điều tối kị, bất kể lý do là gì…Nhưng nếu Hakudoushi biết chuyện…

“Ngươi biết làm thơ haiku chưa?” Sesshoumaru đột ngột hỏi, ánh mắt vẫn bình thản nhìn tôi “Làm một bài đi!”

Tôi chớp mắt lần hai. Haiku?

Trăng vẫn lấp lánh trên mặt hồ. Bài hát của Sango-san chợt hiện về trong tâm trí tôi. Trăng…

“ Bàng bạc trăng soi đáy nước
Một cánh hoa rơi
Tan vỡ ”

Một tiếng cười khẽ vang lên. Sesshoumaru lắc đầu, đi về phía trước.

“Theo ta.”

“Hai, Sesshoumaru-sama.”

Trăng vẫn soi sáng hành lang dài với những bóng lá xám và bóng hoa bay qua. Tôi im lặng đi theo người, ngạc nhiên vì thái độ kỳ lạ của người. Những câu thơ tôi vừa mới đọc vẫn còn ẩn hiện trong tâm trí.

Đó là lần đầu tiên tôi làm haiku…

Và ngày ấy tôi đã không biết rằng… Đó là những câu thơ của định mệnh…

Bàng bạc trăng soi đáy nước
Một cánh hoa rơi
Tan vỡ

Trăng soi đáy nước…

A.T không đọc hết truyện này, nói thật là không thích truyện buồn, và hình như tác giả cũng chưa kết thúc nó nữa. Cho nên A.T chỉ đọc sơ qua phần đầu, cảm nhận đầu tiên là ngôn từ sử dụng quá hay, rất đáng đọc, tuy nhiên cũng cần phải trang bị bên mình một xấp giấy ăn để lau nước mắt 😀

Biết truyện này từ hồi cấp 2 cơ, cũng được khoảng 3, 4 năm rồi, nhưng mà dây dưa lằng nhằng mãi vẫn không đọc hết, có thể là sợ, không dám đọc.

Nếu ai là fan của Inuyasha, mà đặc biệt hơn là fan của cặp đôi Sess-Rin, chắc cũng đều biết truyện này nhỉ? Mà nếu chưa biết, thì A.T khuyến khích đọc, há há (mặc dù mềnh cũng chưa đọc hết).

Bối cảnh trong truyện, Rin là một Geisha, Sess là 1 samurai có quyền lực, cũng giống như trong truyện tranh của Rumiko (tác giả Inu), Sess là một đại yêu quái cực mạnh, là một thiếu gia có quyền lực lớn, còn Rin chỉ là một cô nhóc bị dân làng hắt hủi và xua đuổi. Phải nói rằng, đọc Inuyasha, A.T quý từng trang truyện có sự xuất hiện của Sess – Rin 😀

Không thích bộ truyện Inuyasha lắm (cơ bản là vì ghét Inu mà), nhưng lại cực thích cặp Sess – Rin, mặc dù tác giả đến cuối vẫn là để một kết thúc mở cho 2 nhân vật này, nhưng bởi lẽ, A.T thích sự hồn nhiên, ngây thơ và trong sáng, thánh thiện của Rin. Rin ngây thơ hồn nhiên, nhưng không ngốc, không phải cái dạng suốt ngày đi làm loạn khắp nơi rồi để Sess đến dọn chiến trường, mà Rin tôn trọng Sess, quan tâm và chăm sóc cho Sess ngay từ những phút ban đầu. Nói thật, trong truyện tranh A.T cực ghét cái kiểu ngây thơ nai tơ, mắt to như cái giếng rồi chớp chớp vài cái đã hút hồn được nam chính, nhưng đọc Inu, lại thấy tính cách của Rin hoàn toàn khác, sự non nớt pha lẫn trong dũng cảm, yếu đuối pha lẫn trong mạnh mẽ, cá tính của Rin là tập hợp của những gì tuyệt vời nhất đó, và phải nói rằng, Rin, có lẽ là nhân vật trong tuyến nhân vật phụ mà A.T cảm thấy hài lòng và yêu quý nhất.

Còn về Sess, có lẽ miễn bàn, Sess là đại yêu quái, lạnh lùng, tài giỏi, mạnh mẽ và đẹp trai. Quan tâm Rin nhưng lại ít để lộ ra bên ngoài. Nhớ nhất là lúc Sess lần thứ hai cứu Rin, khi biết không thể cứu được nữa, Sess đã vô cùng đau lòng, để rơi cả thanh kiếm Thiên Sinh Nha mà cha của Sess để lại để ôm lấy thân thể Rin – kể cả khi thanh kiếm đó là vật Sess quý nhất.

Đọc Inu mới thấy, một lý do để mình thích cái tên Phong Linh, chính là vì Rin (Rin có nghĩa là Phong Linh) ^^~

Bonus: Trong truyện tranh rất thích đoạn này của Sess – Rin:

Rin: Say, Sesshomaru-sama

Sess: What is it?

Rin: If i die someday, will you remember me?

Sess :…..

Sess: Don’t be stupid.

Rin – cô bé vô tư và hồn nhiên, sẽ mãi ở trong trái tim Sesshoumaru…

Advertisements

About ♥ A.T ♥ AuWa~ [Cuồng chị 7]

"Ta mong nàng còn sống, có thể cười với ta, khóc với ta, giận dữ với ta, ta chỉ có một nguyện vọng như thế này mà thôi..."

12 responses »

  1. Hay quá >________________<
    Chỉ biết nói là quá hay mà thôi, văn phong ấy. Ta cũng thích cặp này lắm, thích nhất văn phong kiểu này.
    Nhè nhẹ. Lãng đãng. Buồn.
    *hồn bay lên mây*

    Phản hồi
  2. tks nàng.
    mà sao Rin là nv xưng ‘tôi’ mà nàng lại bảo là nv phụ thế???

    Phản hồi
  3. Hồi xưa mấy đứa bạn ta hùa nhau đi đọc Inu ta đã ko đọc, đứa nào cũng ngấu nghiến đọc xong khen hết lời. Nhưng mà ta ko đọc a~ ta ko biết lý do gì mà hồi đó ta quay lưng lại với bộ trn này, bây giờ đọc entry này ta bắt đầu thấy hối hận rồi~
    ta thích bài haiku này
    “ Bàng bạc trăng soi đáy nước
    Một cánh hoa rơi
    Tan vỡ ”
    dù ko đọc nhiều cũng ko hiểu biết nhiều về thể thơ Nhật này nhưng ta luôn thích nó, kiệm lời mà nhiều ý, mỗi bài thơ là một nỗi u uẩn gì đó *có thể nhưng tác phẩm Haiku ta đã đọc nó như thế chứ ko phải đặc điểm của thể loaij~ ta ko bik*

    Phản hồi
  4. Không ngờ, thật là không ngờ =]]
    Ta qua đay và coi cái lý lịch của các nàng, bàng hoàng nhận ra một điều, các nàng nhỏ hơn ta một tuổi ^ ^
    Cơ mà cái sớ thích của nàng A.T giống ta nhỉ ^ ^

    Phản hồi
  5. oi. dong chi. lai gap nguoi yeu Sess.Rin. Hahahaha

    Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: