RSS Feed

Em cười hay không đều khuynh thành chương 6

Chương 6: Bất ngờ.

Lần nữa gặp lại cực phẩm mỹ nam, là vào hoàng hôn ngày thứ sáu.

Sau khi tan học, Triệu Tử Mặc trước sau như một bị ba vị mỹ nữ cùng phòng cô lập, cô không còn cách nào khác đành đi thực hiện nhiệm vụ được giao cho, nhưng đến cuối cùng vẫn đành bất lực nhảy đến nhà xe lấy xe đạp về.

Lúc này trong nhà xe chỉ còn thưa thớt, loe que mấy người canh xe cũng đang chuẩn bị đi, tiếng khoá cửa vang lên làm động cả bốn bề yên tĩnh.

Lê bước đến khu để xe khoa Văn, tình cờ lại bắt gặp cực phẩm mỹ nam phong tư thanh nhã.

Anh mặc một chiếc áo sơ mi màu xanh đơn giản mà gọn gàng sạch sẽ, trầm lặng tựa vào thân cây long não, thân thể hơi nghiêng về phía trước, hình như là tư thế chờ đợi người nào đó, cả người toát lên vẻ trầm tĩnh như phong cảnh của bức tranh thuỷ mặc thời xa xưa.

Ánh tịch dương xuyên qua kẽ lá, làm thành những đốm sáng li ti rọi vào khoé mắt và đuôi mày của anh, cảnh tượng xung quanh dường như cũng vì thế mà toát lên một màu vàng óng ánh đẹp đến choáng ngợp.

Triệu Tử Mặc không nhịn được cảm thán: cực phẩm không hổ là cực phẩm, ngay cả phong cảnh xung quanh cũng có thể nhờ vào ánh hào quang của anh mà trở nên đẹp đẽ lạ thường.

Triệu Tử Mặc vốn là kiểu người không có tính kiên nhẫn, cực phẩm còn chưa kịp mở miệng nói câu nào, cô đã phe phẩy tấm bảng cầm trong tay một mạch chạy tới: “Này, cực phẩm, mang cái này về treo trên cửa phòng ký túc của các anh nha.”

Cố Thành Ca đứng cách Triệu Tử Mặc khoảng gần một mét, không thèm để ý đến cách xưng hô quái lạ của cô, chỉ khẽ nhíu mày hỏi lại: “Đây là cái gì?”

“Kết quả điều tra lần trước đó, phòng các anh vinh dự đạt được giải nhất!”

Hạng mục “Phòng ngủ nam sinh” do báo trường tổ chức, bao gồm “Phòng ngủ ngớ ngẩn nhất”, “Phòng ngủ bừa bộn nhất”, “Phòng ngủ vừa đẹp vừa sang nhất”…nói chung là đủ loại danh hiệu bát quái, chính thức đã được xét duyệt xong.

Phòng ký túc xá 0910 khu Phù Tuyết đạt được “Phòng ngủ đẹp mắt ấm lòng nhất”, vừa rồi Trịnh Nhược Du giao nhiệm vụ chính là đưa danh hiệu này cho cực phẩm, không ngờ lại đụng trúng anh ở đây.

Cố Thành Ca sau khi nghe xong, tuyệt nhiên không phát biểu bất cứ ý kiến gì.

Triệu Tử Mặc cúi người chuẩn bị mở khoá xe đạp, lại bất chợt bị một bàn tay đưa ra chặn lại.

Những ngón tay xinh đẹp thon dài mà mạnh mẽ, nhẹ nhàng che lại đầu khoá, đầu ngón vô tình chạm đến tay cô, mang theo một hương vị lạnh lẽo.

Triệu Tử Mặc khó hiểu ngẩng đầu lên nhìn: “Anh còn có việc gì sao?” Cô bất tri bất giác nhận ra, vừa rồi hình như là cực phẩm chủ động đi về phía cô…

Cố Thành Ca vẫn một bộ dáng vân đạm phong thanh trả lời: “Em chẳng phải đã nói với Kỷ An Thần, ngụ ý rằng người phải gửi lời xin lỗi tới em, đáng nhẽ ra chính là tôi?”

Thật ra thì, quả thực lần trước Triệu Tử Mặc cũng có sinh lòng hiếu kỳ với hành vi của cực phẩm, nhưng mấy tuần rồi cũng tự động nhạt dần, không ngờ bây giờ anh ta lại chủ động nhắc tới…

“Cho nên, ý của anh là…”

“Cùng tôi ăn một bữa cơm đi.”

Vì ham muốn “Thám thính bí ẩn đằng sau cực phẩm” nay lại đã bùng phát đến tột cùng, cho nên Triệu Tử Mặc liền hớn hở đáp ứng, huống chi được ngồi cùng bàn với cực phẩm, không cần ăn cũng tự động no!

“Ăn ở đâu? Đạp xe đi sao?”

Cố Thành Ca nhàn nhạt đáp: “Đường có hơi xa, nhưng tôi có xe máy để ở cổng Tây rồi.”

Vì thế cho nên, lại hờ hững quay lưng bước đi.

Nhưng rất nhanh, Triệu Tử Mặc đã cảm thấy vô cùng hối hận.

Tuy nói giờ này trong trường người qua kẻ lại cũng đã thưa thớt, đường cực phẩm dẫn đi cũng tương đối vắng vẻ, nhưng cơ hồ như bất cứ kẻ nào nhìn thấy hai vị này, nhất định sẽ quay đầu lại ngắm nghía cực phẩm mỹ nam mỹ nữ hồi lâu.

Thì ra đây là cái mà người đời vẫn gọi rằng rồng phượng giữa biển người!

Triệu Tử Mặc cố ý đi xa cực phẩm một chút, cô không muốn lại phải tiếp tục trở thành nhân vật nữ chính trong mấy tin đồn nhảm của đám bát quái. Lần đầu tiên là Tiêu Sở Diễn, lần trước là Kỷ An Thần, lần này lại là cực phẩm, mà cô vốn đâu có chọc vào ai, mấy tin đồn bậy cứ truyền qua truyền lại, quả thực là hậu quả khủng bố vô cùng!

Cố Thành Ca vẫn nhìn thẳng phía trước, tựa hồ như không để tâm đến thái độ và hành động vừa rồi của Triệu Tử Mặc, nhất mực duy trì bộ dáng phong đạm vân thanh, cả đoạn đường không hề nói câu nào, một mạch đưa cô ra cổng Tây.

Chiếc xe máy dựng cạnh một gốc cây ngoài cổng Tây, khung cảnh đẹp đẽ đến lạ thường.

Triệu Tử Mặc trước khi lên xe liền theo bản năng nhìn ngang ngóc dọc một hồi, may mắn cổng Tây luôn là khu vực có rất ít người qua lại, mà vốn tan học cũng đã lâu, người đã vắng nay lại càng vắng hơn. Đến lúc này Triệu Tử Mặc mới yên tâm ngồi lên xe.

Cố Thành Ca quay lại, đưa cho cô một chiếc mũ bảo hiểm: “Đội lên.”

Cực phẩm chở cô đi xuyên qua một con đường lớn, một lát sau tiến đến một khu dân cư, cuối cùng dừng lại trước một căn nhà nhỏ tiêu điều.

Triệu Tử Mặc bụng tràn đầy nghi hoặc bước xuống xe, chẳng lẽ đằng sau căn nhà nhỏ này, ẩn dấu một nhà hàng sang trọng nào đó sao?

Lúc này từ bên trong đi ra một cậu nhóc gầy còm, trên tay còn cầm một chiếc muỗng lớn, nhìn hai người liền ngại ngùng cười: “Cố ca ca, tỷ tỷ, hai người đến rồi hả, mau vào đi, đợi em nấu xong một bát canh là lập tức có thể ăn cơm.”

Lương Kính!

Triệu Tử Mặc trong lòng hỗn loạn, cuối cùng vẫn không nghĩ ra được cái gì, liền yên lặng đi theo vào nhà.

Lương Kính rót hai chén nước, đặt lên một chiếc bàn nhỏ cũ kỹ rồi đi vào bếp. Cố Thành Ca lúc này mới mở miệng nói: “Em ngồi trước đi.”, rồi cũng vào theo Lương Kính.

Triệu Tử Mặc chưa ngồi xuống vội, chỉ theo bản năng nhìn quanh bốn phía.

Trong phòng bài trí cực kỳ đơn giản, trên một chiếc bàn nhỏ đã bị tróc hết lớp sơn bày bốn chiếc chén, đang ngắm nghía, cô bất chợt ngửi thấy mùi thuốc Đông y.

Ở chỗ Triệu Tử Mặc đang đứng có thông với một căn phòng khác, cánh cửa hơi hé mở, truyền ra tiếng rên rỉ nho nhỏ, Triệu Tử Mặc tò mò len lén đi vào, chỉ thấy một bà lão mái tóc bạc trắng đang nằm trên chiếc giường nhỏ ọp ẹp cũ kỹ, hô hấp phập phồng phát ra những tiếng rên rỉ đứt quãng, khuôn mặt khô khốc gầy rộc khiến cho bất kỳ ai nhìn thấy cũng phải sinh lòng thương cảm.

Bỗng nhiên có cảm giác như sau lưng đang có ai nhìn mình, Triệu Tử Mặc lập tức quay đầu, liền nhìn thấy ngũ quan tuấn nhã thanh dật của cực phẩm đang phóng đại trước mắt, hơi thở nóng hổi của anh như quanh quẩn, vờn trêu lấy hai má cô.

Trong lòng Triệu Tử Mặc nhất thời không khỏi cảm thấy kinh hách, nhưng không hiểu sao vẫn không kêu lên thành tiếng, chỉ nhẹ nhàng vuốt vuốt ngực, đưa mắt nhìn vào trong phòng.

Cố Thành Ca nhẹ nhàng mở miệng, ngữ khí dịu dàng nhưng đầy thận trọng: “Lương nãi nãi đã ốm đau nhiều năm, con trai không thèm quan tâm, mà mẹ của Lương Kính sau khi li dị rồi tái hôn cũng không để tâm chăm sóc bà nữa, duy chỉ còn Lương Kính phải làm chân phụ việc kiếm sống qua ngày.”

Nhắc đến chuyện xưa, lại là một phen thấm đẫm máu cùng nước mắt.

Triệu Tử Mặc vẫn chỉ im lặng lắng nghe.

Cố Thành Ca tiếp tục nói: “Bệnh tình của Lương nãi nãi không lâu sau thì chuyển biến xấu, phí trị liệu cần năm ngàn, đêm đó Lương Kính vốn định tới ký túc xá tìm tôi…”

Triệu Tử Mặc cuối cùng cũng hiểu ra, Lương Kính khi đó quả thực không khỏi túng quẫn, cũng khó trách tại sao lúc cậu nhóc bán chiếc laptop đó, lại cứ nhất quyết đòi cho bằng được năm ngàn.

“Vậy Lương nãi nãi bây giờ sao rồi?”

“Bệnh tình căn bản đã ổn định.”

“Là anh trả viện phí?” Triệu Tử Mặc theo trực giác phỏng đoán.

“…Ừ.” Thanh âm của Cố Thành Ca mang theo vẻ lơ đễnh thản nhiên.

Triệu Tử Mặc đảo đảo hai mắt một hồi, cuối cùng mở miệng hỏi tiếp: “…Cực phẩm, em rất ngạc nhiên, anh cùng bọn họ rốt cục có quan hệ gì?”

Khoé môi cô mang theo một ý cười tán thưởng, nụ cười chân thành và rạng rỡ khiến cho gương mặt tinh xảo tuyệt sắc lại càng thêm vẻ khuynh sắc khuynh thành.

Cố Thành Ca thất thần trong chốc lát, tầm mắt khẽ dời sang phía khác, nhẹ nhàng trả lời bâng quơ: “Tôi là luật sư, Lương Kính và Lương nãi nãi là đương sự của tôi, về vấn đề tiền nuôi nấng cùng phụng dưỡng…”

Đang nói, Lương Kính đột nhiên bưng một bát canh từ phòng bếp đi ra: “Cố ca ca, tỷ tỷ, đã để hai người phải chờ lâu rồi.”

Lúc ăn cơm, về chuyện chiếc laptop, Cố Thành Ca một câu cũng tuyệt nhiên không nhắc đến, mà Lương Kính cái gì cũng chưa nói, có điều Triệu Tử Mặc vẫn có cảm giác cậu nhóc muốn xin lỗi mình.

Trở về trường,  Triệu Tử Mặc vẫn như cũ ngồi sau xe máy, trên đường có một đoạn xóc nảy khiến cho cả người cô theo quán tính mà nảy lên, liền hốt hoảng đưa tay bám lấy áo Cố Thành Ca, những ngón tay dài trắng muốt dù cách một lớp áo vẫn có thể cảm nhận được làn da nóng rẫy của anh.

Triệu Tử Mặc nhất thời cảm thấy cả người như nóng bừng lên.

Chiếc xe đang đi thẳng bỗng nhiên hơi dừng lại, cơ hồ như người đằng trước vì giật mình mà nới lỏng tay ga.

Làn gió lạnh của đêm thu từ từ thổi tới, ánh sáng mờ mờ của ngọn đèn đường xuyên qua những tán cây long não tạo thành những điểm sáng lấm tấm, rồi lại xẹt qua những bụi cây xanh rì ven đường…

Dọc theo đường đi cả hai đều không nói gì, Triệu Tử Mặc cảm thấy gió đêm nay dường như mềm nhẹ lạ thường, những ngọn đèn đường cũng sáng đến chói mắt, thậm chí cô còn cảm thấy, chiếc áo sơ mi màu xanh nhẹ hài hoà của anh, bây giờ sao mà đẹp lạ.

Cô thậm chí còn không biết tên đầy đủ của anh, kỳ thật nếu cô muốn hỏi cũng không khó, ví dụ như hỏi trực tiếp Kỷ An Thần, thậm chí nếu bây giờ có hỏi thẳng cực phẩm cũng không sao, nhưng mà cô không muốn phá tan bầu không khí im lặng đẹp đẽ này, bỗng nhiên trong lòng cũng đồng thời sinh ra một cảm giác khoan khoái thích thú đến lạ thường…

P/S [A.T]: ờm, anh cực phẩm, đang trong giai đoạn xác định tình cảm, để “tôi – em” thôi nhé XD~

About ♥ A.T ♥ AuWa~ [Cuồng chị 7]

"Ta mong nàng còn sống, có thể cười với ta, khóc với ta, giận dữ với ta, ta chỉ có một nguyện vọng như thế này mà thôi..."

32 responses »

  1. thank ban nha ^^
    minh rat mong cho truyen cua ban do ^^

    Trả lời
  2. động lòng rồi, động lòng rồi nha, hihihi
    không biết đến bao giờ 2 người mới thực sự yêu nhau nhỉ *mơ màng*
    chắc là lãng mạn lắm ^^

    Trả lời
  3. Thanks nàng.rung động ruj.:-)

    Trả lời
  4. Truyện hay lắm. Cám ơn bạn nhiều

    Trả lời
  5. đoạn này giống ASYETCNDT ^^ cũng là đoạn mình thích nhất…Hay quá😀 thnks bạn nha

    Trả lời
  6. thật đáng nghi nha.có lẽ CTC đã thjx TTM từ trc rồi…

    Trả lời
  7. cu’ goi anh nay` la` cuc pham? nghe buon cuoi` the’ nao` y’

    Trả lời
  8. hay wa’.hihi. ma hok bik ai la nam chính hết nhưng ma đọc đến h có cảm giác cả mấy anh cực phẩm đều chết chị ý rôi. hihi.thanks.thanks vì đac đổi themes cái này đọc dễ hơn cái trước khó đọc gần chết.Bạn ơi có làm tiếp bộ là yêu nữ gặp phải đại thần hok>__<.hihi.được voi đòi tiên tại truyện bạn làm bộ nào đọc cũng hay wa' nên mê tit'.thanks ban lần nữa nha.chúc ban nghỉ lễ zui zẻ.=___=

    Trả lời
  9. Hihi… anh Cực phẩm vs chị Tử Mặc có khi thích nhau ùi!
    Cảm ơn nàng nhé~

    Trả lời
  10. anh này iu vào chăc ssủng chị lên trời quá,,thanks

    Trả lời
  11. hay qua….qua tuyet….love UUUUUUUUUUUUU :X:X

    Trả lời
  12. hay qua……qua yeu ban……..:X hun cai * chut chut *……..go on!!!!!

    Trả lời
  13. hay quá, mình đoán Cố ca ca là nam chính nha. nhưng nhiều soái ca như vậy cùng mến chị thật tiếc quá, chia cho em với. kaka
    PS: thanks bạn nhiều

    Trả lời
  14. Thanks bạn.
    Truyện này mình thấy đâu có giống với yêu em từ cái nhìn đầu tiên đâu nhỉ.

    Hoàn toàn khác mà😀. YETCNDT nhẹ nhàng hơn, tuy nhiên truyện này lại khá vui vẻ đây chứ😛

    Tks bạn đã dịch

    Trả lời
  15. A.T ơi. Chị ăn bám nhà em ủng hộ cho em nè *moa moa* *cười tươi hơn hoa hihi*

    Trả lời
  16. Hayyyyyyyyyyy quá nàng ơi. Thanks nàng

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: