RSS Feed

Làm yêu nữ gặp phải đại thần chương 19

Chương 19: Đáng tiếc không phải là anh (hạ)

Thời điểm Trì Thủy Mặc đặt chân đến thành phố A, cũng chỉ gặp được Từ Hoãn.

Hắn cau mày lên tiếng hỏi: “Cô ấy đâu?

Lúc hắn nhận được điện thoại của Từ Hoãn, đến cả hội nghị buổi chiều vốn đã lên lịch sẵn cũng tạm thời phải hủy bỏ, lập tức mua vé máy bay đến thành phố A. Hắn nóng lòng là vậy mà bây giờ một chút bóng dáng tăm hơi cô cũng không thấy đâu.

Từ Hoãn thở dài: “Chia nhau đi tìm đi, chắc là chạy chưa xa đâu.”

Trì Thủy Mặc sắc mặt âm trầm nhìn lễ đường phía sau, bên ngoài treo một tấm hình của đôi vợ chồng mới cưới đang nở nụ cười hạnh phúc, lát sau mới hắn mới nhíu mày hỏi: “Chính là nam nhân này?”

Từ Hoãn cũng quay đầu nhìn lướt qua một cái: “Đúng vậy, ta vốn cứ cho rằng Tô Diêu đã sớm quên Sở Dương, không ngờ tới hôm nay đi cùng cô ấy lại chứng kiến một màn thế này.”

“Hiện tại có nói gì cũng vô ích, Tô Diêu đang ở đâu?”

Từ Hoãn buồn bực lầm bầm: “Uống ba chén rượu xong rồi bỏ chạy mất tiêu, nha đầu chết tiệt!” Cô còn hại hắn phải chờ ở đây lo lo lắng lắng mất cả nửa ngày.

Trì Thủy Mặc xoay người chuẩn bị đi: “Chia ra tìm, lát nữa gọi điện thoại nói rõ số phòng và mã số nơi các ngươi đang thuê cho ta biết.” Dứt lời hắn vẫy tay gọi một chiếc xe taxi rồi nhanh chóng rời đi.

Từ Hoãn chỉ còn biết thở dài, rồi cũng tự mình gọi một chiếc xe khác gấp rút chạy đi tìm người.

Cuối cùng vẫn là Trì Thủy Mặc tìm được Tô Diêu, cô vốn đang ngâm mình trong bồn tắm ở phòng thuê khách sạn.

Tô Diêu nhìn thấy Trì Thủy Mặc đột nhiên xuất hiện trước mặt mình liền nở một nụ cười: “Đại thần, anh đến rồi.”

Từ Hoãn trợn tròn mắt, nha đầu này chắc chắn là uống nhiều quá đây mà, cho nên hắn chỉ còn biết nhìn Trì Thủy Mặc nói: “Giao lại cho ngươi”, rồi xoay người đi ra ngoài.

Trì Thủy Mặc ôm cô vào phòng ngủ rồi đặt cô lên một chiếc giường thoải mái rộng rãi, nhưng Tô Diêu lúc nãy do uống quá nhiều rượu cho nên bây giờ hành động hệt như một đứa trẻ, bàn tay nhỏ nhắn cứ nắm lấy áo hắn mãi không buông, trong miệng còn lẩm bẩm: “Anh dám vứt bỏ em? Em sẽ nguyền rủa anh đời này sống không được yên ổn!”

Trì Thủy Mặc im lặng ngước nhìn trần nhà, cô rốt cục là uống rượu say hay là mượn rượu giả điên đây?

Hắn cuối cùng chỉ còn cách an ủi: “Ngoan, tôi không đi đâu hết, tôi không vứt bỏ em, tôi chỉ đi lấy cho em một cốc nước thôi, Tô Tô, buông tay ra trước có được không?”

Tô Diêu nghiêng đầu nhìn: “Thật không?”

“Thật.”

Cô suy nghĩ một chút, sau đó nhẹ nhàng buông tay ra.

Trì Thủy Mặc lúc này mới thở dài đi ra phòng khách rót cho cô một cốc nước. Mới rót được phân nửa, đã cảm thấy sau lưng mình bỗng nhiên có cái gì đó chạm vào, vì đụng phải hắn mà trở nên lảo đảo. Sau đó chỉ nghe thấy thanh âm khàn khàn của Tô Diêu từ phía sau vang lên:

“Anh không phải nói sẽ cùng em kết hôn, cùng em sinh thật nhiều hài tử sao? Nếu là con trai thì giống anh còn con gái thì giống em, anh nói mà không chịu giữ lời! Anh tại sao lại đi lấy nữ nhân khác! Anh nói láo!”

Tô Diêu chỉ lặp đi lặp lại câu ‘Anh nói láo!’, sau đó Trì Thủy Mặc đột nhiên cảm thấy sau lưng áo mình đã ướt mất một mảng từ lúc nào.

Để chén nước xuống, Trì Thủy Mặc xoay người ngắm khuôn mặt hồng hào đẫm nước mắt của cô: “Tô Tô, tôi có thể cùng em kết hôn, có thể cùng em sinh thật nhiều hài tử, hơn nữa, tôi đảm bảo với em, những lời này của tôi tuyệt đối là thật lòng.”

Tô Diêu ngẩng đầu nhìn nam nhân đang đứng trước mặt một hồi lâu, lúc sau mới khẽ lẩm bẩm: “Anh không phải là anh ấy.”

Trì Thủy Mặc cười cười: “Đúng, tôi không phải.”

Tô Diêu vẫn tiếp tục nhìn hắn: “Tôi đây không phải là mất mặt lắm hay sao?”

Trì Thủy Mặc gắt gao đem cô ôm vào lòng: “Không sao, cũng chỉ là một loại mất mặt bình thường mà thôi.”

Tô Diêu buồn bực mở miệng: “Anh là ai, mau xưng tên ra…Tại sao miệng lưỡi lại trơn tru giống hệt Từ Hoãn như vậy hả?!”

Trì Thủy Mặc giữ lấy vai cô, sau đó đỡ cô ngồi bệt xuống sàn nhà, vai sát vai.

Tô Diêu vì uống nhiều quá nên đầu óc lẫn mồm miệng đều dưới tình trạng mơ mơ hồ hồ, mặc dù nói rất nhiều nhưng chủ yếu là lan man liên miên và cằn nhằn này nọ, hơn nữa lại thường xuyên lạc đề, nhưng mà Trì Thủy Mặc rốt cục vẫn thành công ngồi suốt hai tiếng đồng hồ nghe cô kể về quá khứ giữa cô và Sở Dương.

Thật ra thì chuyện tình của hai người bọn họ vốn rất đơn giản, từ khi bắt đầu đến lúc kết thúc đều vô cùng tự nhiên.

Hai người từ lúc học đại học đã bắt đầu gặp gỡ quen biết, trong thời gian dài vẫn rất yêu nhau. Chẳng qua là sau khi Tô Diêu tốt nghiệp bọn họ cuối cùng cũng phải đối mặt với thực tế, hai người một ở thành phố Z một ở thành phố A, thiên soa địa viễn, mà lại không có ai bỏ được cha mẹ, nhưng một thời gian sau do cha mẹ cô thúc ép kết hôn, cho nên đành phải nói chuyện của mình và Sở Dương ra cho bọn họ biết. (~~> thiên soa địa viễn: một trời một vực, ý bảo rất xa nhau.)

Trong dự liệu, cha mẹ cô kiên quyết không đồng ý, trừ phi Sở Dương chuyển đến ở tại thành phố Z. Tô Diêu quyết định hỏi Sở Dương, đáp án chỉ là một cái lắc đầu, sau đó gửi đến cho cô một câu ‘thật xin lỗi’.

Tô Diêu thật ra rất hiểu, cũng không một chút oán trách Sở Dương.

Cho nên hai người ăn tối cùng nhau một lần cuối cùng, sau đó hòa bình chia tay.

Đến bây giờ cô nhìn đâu đâu cũng thấy những kỷ niệm xưa, nhưng mà có một việc cô nói ra khiến cho Trì Thủy Mặc chấn động không thôi: Tô Diêu và Sở Dương, lúc trước chính là ở trong game mà quen nhau.

Hơn nữa cũng là game Thiên Long Bát Bộ.

Trì Thủy Mặc rốt cục cũng hiểu lý do gì hai người ở hai miền Nam Bắc cách xa như vậy vẫn có thể quen biết nhau.

“Anh biết không, sau khi tôi cùng Sở Dương chính thức gặp gỡ nhau anh ấy liền không cho tôi vào game, mà chính tôi vốn cũng không muốn chơi nữa. Sau khi chúng tôi chia tay, Từ Hoãn lại liều mạng kéo tôi đi theo hắn, tôi biết hắn là muốn tôi luyện cấp phái Nga Mi để hắn làm bà vú, nhưng mà tôi lại lén gia nhập vào phái Thiên Sơn làm một thích khách. Từ Hoãn thiếu chút nữa vì thế mà tức chết, ha ha…Mà thật ra Từ Hoãn vốn cũng đâu có biết tại sao tôi lại làm vậy… Bởi vì Sở Dương anh ấy, chính là một đại thích khách phái Thiên Sơn.”

“Tôi còn nhớ rất rõ lần đầu tiên khi chúng tôi gặp mặt, đội chúng tôi vốn là kéo bè kéo lũ đến lôi đài đánh nhau, kết quả tên đội trưởng ngu ngốc đó nhận nhầm người, nhìn thấy đối phương là cao thủ trên bảng xếp hạng mồ hôi liền vã ra như tắm. Ha ha, có lẽ lúc đó anh ấy cũng buồn bực lắm vì đang yên đang lành lại bị bọn người chơi cấp thấp như chúng tôi nhảy vào gây sự.”

“Sau đó thì, anh ấy rất lợi hại, chỉ cần 20 giây đã giết sạch cả đội, cuối cùng chỉ còn lại mình tôi.”

“Khi đó Sở Dương làm ra vẻ tốt bụng vô cùng, còn tự nguyện để tôi đánh mà không thèm chống cự, nhưng mà tôi vốn chỉ là một người chơi nhỏ bé cấp thấp thì làm sao đánh lại được anh ấy? Đánh suốt cả 5 phút đồng hồ mà cột máu của anh ấy vẫn không giảm chút nào, cho nên tôi cực kỳ tức giận, mắng anh ấy là đồ có bệnh, nói anh ấy muốn chém muốn giết muốn róc thịt tôi gì thì tùy, nếu không phải thả tôi đi trước.”

“Sau đó anh ấy đột nhiên hỏi: tôi có thể làm nữ nhân của anh ấy được không?”

“Tôi chửi anh ấy là đồ có bệnh, không thèm để ý đến anh ấy nữa mà nghênh ngang rời đi, nhưng mà sau đó anh ấy hết lần này đến lần khác đều làm âm hồn bất tán suốt ngày quấn lấy tôi. Mỗi ngày đều lôi tôi chạy khắp nơi, giúp tôi ngồi suốt cả đêm chong mắt bắt chuột (~~> cái này có lẽ là tìm trân thú trong game), mang tôi đi Tần Hoàng Địa Cung đánh quái kiếm điểm kinh nghiệm, lúc không có việc gì làm thì đưa tôi lên đỉnh Bạch Sơn ngắm tuyết, hơn nữa đám bạn bè của anh ấy vừa nhìn thấy tôi đã nhất mực gọi tôi là chị dâu…”

Tô Diêu trên gương mặt nhỏ nhắn ửng hồng hiện ra nụ cười ngọt ngào mà ngượng ngùng, tựa hồ như đang cố gắng tái hiện lại khoảng thời gian đẹp đẽ trước đây.

“Sau này rốt cục tôi cũng thỏa hiệp, chấp nhận làm nữ nhân của anh ấy. Chúng tôi ở trong game kết bạn đại khái cũng được vài tháng, cuối cùng trong một lần anh ấy đến thành phố Z tìm bạn mà tình cờ gặp được nhau.”

Sau đó yêu nhau…Trì Thủy Mặc trong lòng nói tiếp.

Tô Diêu dừng lại trong chốc lát, sau đó cười khổ: “Thực ra nếu như tình cảm hai bên đều đã phai nhạt, chia tay vốn cũng không phải là vấn đề lớn gì. Nhưng hai người chúng tôi đang yêu nhau mà lại đành phải buông tay chấp nhận thực tế, đó là điều khiến tôi không cam tâm nhất.”

“Thật ra sau khi chia tay chúng tôi cũng đã từng thử làm bạn… Nhưng thật khó, cho nên tôi bắt đầu tự thuyết phục mình đừng nên liên lạc với anh ấy nữa, mà tôi nghĩ anh ấy cũng có dự định như vậy… Ha ha, chẳng qua là không nghĩ tới, anh ấy kết hôn thật sớm quá.”

Cô thở dài một hơi rồi mở miệng nói tiếp: “Anh ấy đã từng nói, nếu tôi tìm được một nửa đời mình, anh ấy nhất định sẽ kiên trì vì tôi mà sống độc thân…”

Nói xong cô đột nhiên bật cười: “Nhưng mà đây không phải là kết cục tốt nhất rồi sao? Nếu đã không được ở bên nhau, hà tất phải quản xem ai kết hôn trước ai kết hôn sau? Có lẽ đầu óc tôi đúng là có bệnh rồi, rất tốt rất tốt, quả thực là vô cùng tốt, ít nhất tôi cũng không cần phải cảm thấy ngộp thở khi đối diện với cha mẹ anh ấy, không cần phải đau khổ vì nhớ thương nữa…”

“Lão nương rốt cục cuối cùng cũng có thể tự do thoải mái đi tìm nam nhân khác rồi! Hừ!”

Trì Thủy Mặc trầm mặc nghe, cho đến khi Tô Diêu nói ra câu này mới chậm rãi mở miệng: “Tốt lắm, vậy tôi lệnh cho em, phải tới tìm tôi!”

Không biết có phải do hắn nói quá nhỏ hay không mà Tô Diêu dường như không nghe thấy được, chỉ lẳng lặng nhìn chén nước trong tay, một hồi lâu sau mới nói: “Tôi muốn hát.”

Trì Thủy Mặc cười cười: “Được.”

Cô để chén nước xuống, nghiêng nửa người nằm lên trên chiếc giường rộng rãi êm ái, từ tốn mở miệng hát lên một khúc.

Giờ khắc này đột nhiên cảm thấy vô cùng quen thuộc

Giống như hôm nay là những gì tái hiện lại của ngày hôm qua

Em không biết liệu chúng mình có còn có thể yêu nhau nữa không?

Chỉ sợ tất cả chỉ là tự lừa dối lòng mình mà thôi

Yêu và được yêu vốn là không giống nhau

Em vẫn biết yêu là phải đau đớn

Nhưng em không cách nào có thể kiềm chế được bản thân

Cố gắng vì anh mà thay đổi

Từng giờ phút được ở bên cạnh anh đối với em là vĩnh cửu

Phảng phất mới ngày hôm qua

Mà ngày hôm nay đã trở nên xa xôi biết mấy

Hai mắt nhắm chặt vẫn thấy rõ hình bóng anh

Đáng tiếc không phải là anh đi cùng em suốt cuộc đời này

Em bước từng bước trong bóng đêm mịt mùng lạc lối

Cảm ơn anh người đã đưa em ra ngoài ánh sáng

Và dành hết sự dịu dàng cho em

Em vốn nghĩ vẫn còn có thể quan tâm chăm sóc cho anh

Có thể vì anh không quản ngại khó khăn vất vả

Hi vọng có một ngày trời cao sẽ hiểu được lòng em

Cố gắng vì anh mà thay đổi

Từng giờ phút được ở bên cạnh anh đối với em là vĩnh cửu

Phảng phất mới ngày hôm qua

Mà ngày hôm nay đã trở nên xa xôi biết mấy

Hai mắt nhắm chặt vẫn thấy rõ hình bóng anh

Đáng tiếc không phải là anh đi cùng em suốt cuộc đời này

Em bước từng bước trong bóng đêm mịt mùng lạc lối

Cảm ơn anh người đã đưa em ra ngoài ánh sáng

Và dành hết sự dịu dàng cho em

Đáng tiếc người cùng em đi hết con đường không phải là anh

Cảm ơn anh người đã đưa em ra ngoài ánh sáng

Và dành hết sự dịu dàng cho em

Để em có thể ấm áp gọi tên anh

Sở Dương

Anh từng hứa sẽ bên em suốt đời, nhưng cuối cùng chúng ta vẫn chỉ là những người qua đường

Anh có thể cùng người còn gái khác đi hết con đường này, vậy thì em cũng có thể

Chỉ là điều tiếc nuối duy nhất của em

Người bên cạnh em… không phải là anh

Đáng tiếc không phải là anh…

♥♥♥

Suy nghĩ của tác giả:

…Một câu chuyện tình thật quá đơn giản a! =___=

Xấu hổ quá!

Chương 20: Đại thần nổi giận.

Bảo Bối Điểm Điểm lấm lét sợ sệt nhìn Hách Liên Thu Thủy, không còn cách nào khác đành phải ấp a ấp úng nói: “Không có…Yêu Yêu không hề để lại gì cho cô gia a.”

Sắc mặt Phi Thành Vật Nhiễu nhất thời đen lại như được tận mắt chứng kiến ngày tận thế.

Hách Liên Thu Thủy từ tốn mở miệng: “Không cần, ta nhận được lễ vật của cô ấy rồi.”

Hắn cười lạnh: “Lễ vật cô ấy tặng cho ta, ta vừa đăng nhập liền lập tức nhận được, tuyệt đối là độc nhất vô nhị.”

Hoãn Hoãn Nhị Hành tròn xoe mắt hỏi: “Là cái gì?”

Sau màn trầm mặc, mọi người cuối cùng cũng nhận được câu trả lời của Hách Liên đại thần, hàn khí bắn ra tứ phương tám hướng khiến tất cả đều không rét mà run: “Thông báo của hệ thống cưỡng chế ly hôn!”

P/S [A.T] Khỉ nó nữa, không có tên bài hát [mà ta nghĩ chắc tác giả tự bịa quá =___=] thôi ta phát huy sở trường chém bừa chém đại ≧–≦

Chương này hình như hơi ngắn nhỉ 😀

About ♥ A.T ♥ AuWa~ [Cuồng chị 7]

"Ta mong nàng còn sống, có thể cười với ta, khóc với ta, giận dữ với ta, ta chỉ có một nguyện vọng như thế này mà thôi..."

42 responses »

  1. tem, aaaaaaaaaaaa

    Trả lời
  2. sặc, mới đọc trước comment sau mà đã thành thế này rùi, huhu

    Trả lời
  3. tác giả ác quá, sao nỡ chia rẽ 2 người yêu nhau chỉ vì lí do ấy chứ, huhu, ko bit đâu…huhu

    Trả lời
  4. Dương ca cũng thật là, có mỗi lí do thế mà cũng bỏ Diêu tỷ, ko bit đâu….huhuhu….

    Trả lời
  5. các nàng thiệt là, không như vậy làm sao đại thần xuất hiện được chứ, hehe
    thanks nàng

    Trả lời
  6. lúc đọc tưởng đâu 2 ng sau này có thể cải thiện mối quan hệ rồi chứ…
    ai dè cái spoil làm ta… ô… ô… *khóc nức nở*

    Trả lời
  7. trời ơy cái lý do nghe thiệt chuối củ… nhưng ngày trước mình cũng chia tay người yêu vì cái lý do này… *đập đầu vào gối*

    Trả lời
  8. tác giả này hết sức biến thái, miêu tả phóng tác chém bão tanh bành như thế mà truyện tình yêu tình báo tưởng rằng day dứt, trấn động nhâm tâm, người đọc người khóc kia lại rơi tõm 1 phát như thế này =)) cơ nhưng mà ta thấy thế lại hay, truyện xưa đã qua rồi tả ít thôi, tập trung vào vấn đề hiện tại và tương lai, hắc hắc, ôi mà cái tương lai kia sao vẫn chưa thấy khai sáng thế, chưa chi đã đòi ly hôn rồi ><

    Trả lời
  9. hehe thank nàng
    cái lý do chia tay thiệt là >”<
    nhưng mà thây kệ, anh Sở Dương đâu phải nam chính :)). Phải thế thì mới có cơ hội cho anh Thuỷ Mặc chớ hehe
    À mà nàng ơi, ko phải tác giả bịa đâu =)) Có bài hát hẳn hoi đó. Tên bài hát chính là tên của chương này a. "Đáng tiếc không phải là anh" của Lương Tinh Như :)). Chạy đi mở lại bài này nghe đã *chẹp chẹp*

    Trả lời
  10. Thanks.loi cua baj hat kia cung hay ma.

    Trả lời
  11. Huhu..đọc chap nj làm ta nghĩ tới bthân ta..mấy thág nữa là đj thực tập..ng yêu khác tỉnh..cách xa..chắc kết cục ta cũng zây thuj..(>”<) Truyện hay lém nàng ah..thanks nàng…^^

    Trả lời
  12. Tks ty nhe doc kaj spoil sau sao bun vay ko bjt dau

    Trả lời
  13. ta cũng thấy chuyện tình của Tô Tô và Sở Dương hơi bị thiếu muối! tình yêu kết thúc như vậy theo ta sẽ ko khiến cho Tô Tô đau khổ như bây h, mà chỉ là tiếc nuối thôi! Có thể khiến bạn yêu nữ vật vã thế này, ta nghĩ tác giả cần 😄 chuyện tình đô hơn nữa ah! Nhưng thôi, cái j qua rồi cho qua luôn, chuyện của Đại thần vs yêu nữ hay là đc!!!

    Trả lời
    • thực ra thì ta nghĩ chẳng qua chỉ là tác giả không muốn đề cập nhiều, vừa không cần thiết vừa rất tội nghiệp cho Trì đại thần. Đằng nào đó cũng là lời kể lại của chị Yêu Nữ, coi như cho Đại thần một con đường sống đi ^^~

      Trả lời
  14. thanks nhiều nha, chuyện tình này đúng là ba chấm thật 😀

    Trả lời
  15. tk Airi nha
    tên Airi viết tắt là A.T à? còn tên mình là T.A đó ^^

    Trả lời
  16. tội anh đại thần, sao lại bị ly hôn?

    Trả lời
  17. gec SD qua nhung cung phai cam on vi neu SD va To To thanh doi thi Tri dai than cua ta biet lam sao,,hehe,,,

    Trả lời
  18. ô hô hô~~~
    ta là ta iêu tác giả quá cơ 😆
    Trì ca ca, đến đây nào =))~

    Trả lời
  19. lol….Cảm ơn AT. Bơ ngày nào cũng mong chờ cháp mới trên điện thoại. Giừu mới thanks được nờ.

    Trả lời
  20. Tình yêu ảo thật đẹp mà cũng thật đáng sợ. Đôi khi dẫn đến đau khổ cả đời. haizzzzz. Mô phật

    Thanks nàng :X:X:X

    Trả lời
  21. mới đổi theme hử 😉 ta thik theme cũ hơn >___<

    Trả lời
  22. Hờ, A.T đang học lớp 10 à. Thía là sis Bơ lớn hơn nhiều rùi, năm nay năm cuối ĐẠi học mè vẫn cứ thích đọc truyện tới mức ghiền lun mới ghia. Sis cũng không thường xuyên dzô comment được dzì điện thoại nó cho đọc chứ không cho viết. Ai dza. Tô tô tỷ thật là. Say rượu, thất tình trong khi tình yêu bựa ngay trước mắt. Lại còn đẹp trai ngời ngời. Thoai thì chúc cho tình yêu của hai anh chị này sớm “nảy nở” và hai người ấy sớm thành 1 couple. A.T, sis hay kê ghế ngồi chơi nhá, đừng để nhà cửa vắng toe nhá.

    Trả lời
  23. truyện hay ếk
    thanks nàng nhìu nhìu nha

    Trả lời
  24. bài hát Tô Tô hát là “Đáng tiếc không phải anh” 可惜不是你 của Lương Tịnh Như, bài này vô cùng hot, thanks em, truyện rất hay ^^

    Trả lời
  25. Truyện tình của Tô Diêu với Sở Dương tuy đơn giản nhưng cũng thật cảm động a

    Nếu không phải ta kết Hách Liên Đại Thần hơn thì ta đã ném đá pama Tô Diêu với pama Sở Dương r` :]]

    Tks ss Edit

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: