RSS Feed

Làm yêu nữ gặp phải đại thần chương 16

Chương 16: Mọi người cùng nhau tới “Ý dâm.”

Cuộc sống trôi qua vô cùng chậm chạp mà yên bình. Điểm thay đổi duy nhất đó chính là mối quan hệ giữa Yêu Nữ và Đại thần hình như đã có chút khác xưa.

Ví dụ như, mỗi lần Yêu Nữ đi dạo đều có Đại thần ở bên, Yêu Nữ treo máy đi làm việc khác Đại thần vẫn đứng bên, thậm chí Yêu Nữ đi lôi đài PK (đồ sát), Đại thần cũng cứ mặt dày đứng một bên trông chừng xem xét… Đại thần bây giờ giống hệt như lọ keo bám dính không rời =__=

Cho nên là, dĩ nhiên bây giờ quyền sinh quyền sát tất cả đều nằm trong tay Yêu Nữ — Chứng cớ rành rành ra đấy, một mình cô đã không phải thuộc loại ngon ăn rồi, bây giờ bên cạnh lại luôn sừng sững một pho tượng Đại thần, đệ nhất cao thủ PK, đệ nhất trang bị — thử hỏi còn ai dám lớn mật vác xác đến mà khiêu khích nữa hay không? Hay chăng, đấy mới chính là cái gọi tự tìm đường đến chỗ chết? Cả giang hồ ai ai chẳng biết, Đại thần đã nói, tức là làm được: “Chạm vào vợ ta, ta giết không tha!”

Bởi vậy hoàn toàn có thể thấy được, đại thần rất chi là thương yêu lão bà nha.

Cho nên là, đứa nào dám khiêu khích Yêu Nữ — tức là đứa 100% thần kinh có vấn đề.

***

Tô Diêu ngoại trừ phát hiện ra số lượng người trước kia thường xuyên theo đuôi mình đòi khiêu chiến nay đã giảm hẳn, còn nhận ra hai ngày gần đây trong bang phái và đồng minh đang rất thịnh hành cái gọi là: YY.

Tỷ như ngày hôm nay khi cô vừa mới online, ngay lập tức độp vào mắt chính là dòng chat thoại to đùng bên góc màn hình.

[Bang chủ] Độc Cô Cửu Tiện: “Yêu tinh, đến đây giúp.”

[Phó bang] Yêu Nữ họ Triệu: “Được, ta cũng đang định tới chiến trường.”

[Bang chủ] Độc Cô Cửu Tiện: “Đến YY, mau lên.”

Yêu Nữ một bụng vô cùng buồn bực, không phải là đi chiến trường đánh nhau, mà lại là đến để YY sao?

Kênh đồng minh nhanh chóng trở nên ồn ào.

[Đồng minh] Thiên Sơn đồng mỗ: “Yêu tinh, mau tới chiến trường a. Thuận đường còn đi YY một chút.”

[Đồng minh] Đường tăng của Thải cô nương: “Òa, Minh Chủ phu nhân đến rồi cơ à. Mau lên a, tất cả mọi người tới YY đi. Hôm nay chúng ta thi đấu hữu nghị!”

Yêu Nữ nhất thời cảm thấy cực kỳ đau đầu, cho nên mới do dự gõ mấy chữ hỏi mọi người trong bang phái: “Hôm nay mọi người không định bang chiến sao?”

[Nội vụ] Phi Thành Vật Nhiễu: “Ách, bang phó à, nam nhân của ngươi đã đi đánh giúp bang phái từ lâu rồi, đừng có nói với ta là ngươi không hề biết đó nha?”

Tô Diêu trợn tròn mắt: Ta đâu có biết a!

Nếu là hai bang phái đánh nhau theo kiểu hữu nghị thì cũng không nhất thiết phải liều mạng, bây giờ đi giúp một chút là được rồi. Cho nên cô ngay cả thuốc hồi máu cũng không chuẩn bị, trược tiếp điều khiển nhân vật đến thẳng chiến trường.

Vừa mới vào chém giết được vài nhát, đám đồng minh đã nhanh tay nhanh miệng réo ầm lên.

[Đồng minh] Thiên Sơn đồng mỗ: “Yêu tinh, ngươi có định đi YY hay không? Mau lên đây a.”

Những người còn lại cũng thi nhau phụ họa, trong đầu cô bây giờ chỉ còn lại một mảng trống rỗng, suy nghĩ một hồi lâu mới ấp úng lên tiếng:

[Đồng minh] Yêu Nữ họ Triệu: “Xin hỏi cái kia…YY…có nghĩa là Ý dâm sao?”

Tất cả mọi người đông loạt chết lặng…

Thiên Sơn đồng mỗ: “Yêu tinh, ngươi đừng có quá kiêu ngạo như thế chứ!”

Đường tăng của Thải cô nương: “A Di Đà Phật! A Di Đà Phật!”

Phi Thành Vật Nhiễu: “Không hổ danh là bang phó của chúng ta, TMD (~~> mẹ nó nữa), thật có tiền đồ nha!”

Độc Cô Cửu Tiện: “Ngươi từ đâu chạy đến đây vậy? Nhanh nhanh đi về đi, chúng ta không có quen người mặt dày không biết xấu hổ như ngươi!”

Yêu Nữ họ Triệu: “Không phải như vậy sao? =___= Thế thì rốt cuộc là cái gì?”

Vừa vặn Từ Hoãn cũng mới đăng nhập, hắn ngồi đọc lướt qua mấy câu, cuối cùng vẫn là chịu không nổi, ngồi lọc cọc gõ vài chữ.

“Cưng ơi, YY chính là tự sướng, chỉ là một kiểu nói chuyện phiếm mà thôi!”

Khuôn mặt Yêu Nữ ngay lập tức đỏ bừng lên — thật quá mất mặt a!

Cho nên cô vội vàng bỏ chạy trối chết, nhảy vào chiến trường chém giết điên cuồng, lát sau mở web ra down phần mềm “Ý dâm” về máy tính. (~~> Theo như A.T hiểu là chị ý down phần mềm tán gẫu [chat] về để YY, dưng mà do lúc trước hiểu lầm là “Ý dâm” cho nên bây giờ gọi đùa là “Ý dâm” luôn)

Đợi đến lúc máy tính rốt cuộc cũng download và cài đặt xong xuôi, tài khoản cũng đã tự tay lập một cái, Yêu Nữ như cũ mặt vẫn không vì thế mà đổi sắc.

Chạy đến bang đồng minh, cô đột ngột hét lớn:

“Lão nương ta cũng tới ý dâm một phen!”

Mọi người: “…”

Sau này khi đã dùng thành thạo phần mềm “Ý dâm”, cô liền cảm thấy phần mềm này cực kỳ tốt. ( Tha thứ cho cái đầu óc không chút thuần khiết của nữ nhân này, cô vốn cũng không phải loại con gái đàng hoàng gì ~ Yêu Nữ: nói nhảm, thì ta vốn là Yêu tinh mà! Ta khinh!)

Mà chức năng tốt nhất chính là, cô muốn nói cái gì cũng đều có thể nói thẳng, không cần phải tốn thời gian gõ chữ nữa.

Hơn nữa khi đánh nhau, chỉ huy là mấu chốt nhất, chờ cho đến khi gõ xong mấy dòng chữ thì đảm bảo đã bị địch chém cho tan xương ra rồi, vì thế nên nói chuyệnchắc chắn là nhanh hơn.

Dĩ nhiên Yêu Nữ nhà ta vẫn còn chút tình người. Cho nên ngoại trừ bang chiến hoặc đồng minh chiến cần cô bố trí chỉ điểm ra, thì thời gian còn lại cô chỉ an nhàn yên tĩnh ngồi nghe người khác “Ý dâm” ~~

Nhưng mà, Yêu Nữ tuy “vẫn còn tình người mà không đi quậy phá lung tung”, chỉ tiếc rằng hai chữ “vẫn còn” không biết có thể duy trì được trong bao lâu — đừng nên bị vẻ mặt vui vẻ khi trò chuyện của cô đánh lừa, cũng tuyệt đối chớ quên cô nổi danh giang hồ với danh hiệu đệ nhất Yêu Tinh, mà hơn nữa điều quan trọng nhất chính là —

Yêu Nữ là lão bà của đại thần!

Nguyên một ngày, cả đám đồng minh chen nhau lên YY, nói trời nói đất, nói đến hồn xiêu phách lạc cũng chưa chịu ngừng.

Thời điểm Tô Diêu đăng nhập, cũng đúng lúc cô nghe được Thiên Sơn đồng mỗ đang qưở trách Phi Thành Vật Nhiễu thân là thành phần tri thức của thế kỷ 21 lại không biết đam mỹ là cái gì (nam nhân này hình như không để ý đến khái niệm này bởi vì không có hứng thú gì với nó ╮ (╯▽╰ )╭ ), cho nên bạn Thiên Sơn đồng mỗ hôm nay nhất định phải ra tay hiệp nghĩa, định bụng sẽ dùng nguyên cả ngày trời để nhồi nhét vào đầu Phi Thành Vật Nhiễu một đống tư tưởng đam mỹ — bắt đầu từ cái gọi là biểu tượng hoa cúc, cho đến 100 tư thế nam nam xxoo! (~~> hình như “hoa cúc” chính là biểu tượng của giới đam mỹ phải không nhỉ? A.T không đọc đam mỹ cũng không đọc “kế hoạch hủ nữ” nên không biết á >”<)

Về phần Phi Thành Vật Nhiễu, sau khi nghe giảng giải không tới mười phút, trong đầu liền hiện lên cảnh hai đại nam nhân trần truồng đang ở trên giường lăn qua lăn lại — nhất thời cảm thấy món súp mà lúc tối mẹ nấu cho ăn đang ứ lên đến tận cổ họng. Hắn lập tức bật dậy xông thẳng vào nhà xí nôn ọe không thôi, cảm giác ghê tởm tràn vào đại não, hại hắn khổ khổ sở sở suốt cả nửa ngày.

Hắn lấy tai nghe ra khỏi tai, tránh xa giọng điệu độc hại của Thiên Sơn đồng mỗ, nhưng mà trời lại không chịu thương xót con nhà người ta, Thiên Sơn kia ngoại trừ nói dông nói dài ra còn đè cổ hắn mà hỏi tới tấp, thỉnh thoảng lại lên giọng “Ngươi có đang nghe không đó? Đang nghe a, vậy ngươi có ghi lại không? Ta vừa rồi vừa diễn tả cái gì ngươi thử nói lại xem, ví dụ như tư thế phải như thế nào mới tốt…” Nếu mà hắn không trả lời được, đảm bảo nhân vật của hắn đời này kiếp này tuyệt đối không được yên thân — cứ thế này mãi thử hỏi hắn sao không bị nữ nhân độc ác kia cường bạo đến chết? Bất đắc dĩ hắn chỉ còn cách cuối cùng là phải cắn răng chịu đựng nghe cho đến khi nữ nhân ma quỷ kia phát chán mới thôi.

Nếu có thể một câu để hình dung cảnh tượng thê thảm của Phi Thành Vật Nhiễu lúc này, thì đó chính là: Muốn sống không được, muốn chết không xong!

Cho nên thời điểm Tô Diêu oai phong hùng dũng xuất hiện, Phi Thành ca ca từ một đại nam nhân ngay lập tức biến thành cún con bám riết lấy cô năn nỉ ỉ ôi!

“Ô ô ô, bang phó, ngươi mau lôi đại biến thái nữ nhân kia đi đi, người ta nói năng giảng giải thì dễ nghe, vậy mà cô ta vừa mở miệng đã làm ta buồn ói muốn chết a!!!!”

Lát sau, nhờ vào sự “thương người” cô dễ dàng đánh lạc hướng sự chú ý của Thiên Sơn đồng mỗ, nhanh chóng giải cứu cho Phi Thành Vật Nhiễu, nhưng mà giờ đây cô lại không khỏi cảm thấy hối hận.

Tại sao?

Bởi vì…Thiên Sơn đồng mỗ bây giờ lại đem mục tiêu chuyển sang cô a!!!

Mặc dù Tô Diêu không phải hủ nữ, nhưng mà dù sao cũng từng có kinh nghiệm đọc qua đam mỹ rồi, cho nên lúc này cũng không thể coi như bị Thiên Sơn tẩy não được. Nhưng là Tô Diêu cảm thấy, thay vì nghe Thiên Sơn lải nhải, cô thà rằng ngồi cả đêm tự mình tụng kinh còn sướng hơn =___=

Thiên Sơn đồng mỗ: “Được rồi, Yêu Nữ, ngươi hát một bài tăng nguồn cảm hứng cho mọi người đi.”

Không đợi Tô Diêu xám mặt phản ứng, Thiên Sơn đã độp ngay nói tiếp:

“Uy uy, im lặng nào, nghe yêu tinh hát a!”

Ngay lập tức, mọi người đồng loạt nín lặng, chờ nghe giọng ca của cô cất lên.

Tô Diêu trợn trừng mắt, nghĩ thầm quả nhiên làm người tốt thật khó, chưa gì hậu quả đã đến gõ cửa tận nhà rồi!

Cho nên cô vừa điều chỉnh âm lượng microphone, vừa ném ánh mắt tràn ngập sát khí về phía Phi Thành Vật Nhiễu! Ta thề sẽ giết ngươi! Nhất định phải băm thây ngươi thành ngàn vạn mảnh!!

Chuẩn bị xong xuôi, Tô Diêu đang định mở miệng hát lên một khúc, bất chợt một thanh âm bỗng vang lên truyền vào tai cô:

“Ta bỏ lỡ trò hay gì rồi sao?”

Mọi người đồng loạt sững sờ trong chốc lát. Thanh âm này quá lạ tai, nhưng mà thật hay thật quyến rũ nha!

Tô Diêu cũng sợ run lên, nhưng ngay sau đó liền nghe thấy giọng Từ Hoãn: “Ngươi xem ngươi đi, bình thường chẳng lúc nào thèm để ý đến quần chúng nhân dân, bây giờ lại được người ta phong cho cái chức Minh Chủ, thật làm ta cười muốn vỡ bụng mà!”

Thanh âm của Từ Hoãn mọi người vốn đều đã biết, sau khi nghe được lời này của hắn, lập tức nhận ra “người lạ mặt” kia là ai —

Giọng nói chưa từng nghe qua này, không phải là bang chủ trâu bò  của bọn họ hay sao?

Đúng vậy, chính là đại thần Hách Liên Thu Thủy a!

Phòng chat trong phút chốc trở nên ồn ào náo nhiệt lạ thường: “Nga nga! Đại thần đến thật đúng lúc nha! Vợ của ngươi còn đang định đốt lên ngọn lửa nhiệt huyết cho mọi người kia kìa!”

“Đúng vậy đúng vậy, đến sớm không bằng đến đúng lúc a, cái này gọi là gì…cái gì mà…”

“Đúng là cái loại mù chữ, có một câu ngắn cũn như vậy mà cũng không nhớ ra được, đây gọi là Tâm hữu linh tê nhất điểm thông!” (~~> “Tâm hữu linh tê nhất điểm thông” : tâm ý tương thông)

“A, đúng đúng! Chính là câu này!”

Mọi người đồng loạt bật cười, ầm ĩ bắt đại thần phải cùng phu nhân hát một bài mới chịu cho qua.

Đại thần chỉ cúi đầu cười không nói gì.

Tô Diêu đỏ mặt, từ thời khắc cô nghe được giọng nói của Hách Liên đại thần, nhịp tim của cô đã có chút không đúng theo quy luật của nó nữa.

Phu quân của cô, rốt cục là người như thế nào? (~~> A.T: tất nhiên là siêu cấp soái + đại gia rồi =)) )

Giọng nói của hắn rất êm tai, nhưng mà điều quan trọng nhất chính là, cô mơ hồ có cảm giác như thanh âm này rất quen thuộc —

Còn đang xuất thần, Đại thần bỗng nhiên lên tiếng đánh thức cô:

“Nương tử, vi phu chờ nghe giọng hát của nương tử.”

Mọi người trong lòng đồng loạt kinh hô: Oa, thật lãng mạn nha!

Tô Diêu cắn răng: Tên vô lại!

Từ Hoãn âm thầm khinh bỉ: Hừ, đúng là hồ ly giảo hoạt!

Dường như đại thần nhà ta không hề biết mình đang được phân tích mổ xẻ trong suy nghĩ của mọi người, cho nên vẫn thản nhiên gọi tiếp: “Nương tử?”

Tô Diêu lúc này mới thu hồi tâm tư, hắng giọng một cái, từ tốn cất lên bài《 下一个天亮 》

用起伏的背影挡住哭泣的心

有些故事不必说给每个人听

许多眼睛看的太浅太近

错过我没被看见那个自己

用简单的言语解开超载的心

有些情绪是该说给懂的人听

你的热泪比我激动怜惜

我发誓要更努力更有勇气

等下一个天亮

去上次牵手赏花那里散步好吗

有些积雪会自己融化

你的肩膀是我豁达的天堂

等下一个天亮

把偷拍我看海的照片送我好吗

我喜欢我飞舞的头发

和飘着雨还是眺望的眼光

用简单的言语解开超载的心

有些情绪是该说给懂的人听

你的热泪比我激动怜惜

我发誓要更努力更有勇气

等下一个天亮

去上次牵手赏花那里散步好吗

有些积雪会自己融化

你的肩膀是我豁达的天堂

等下一个天亮

把偷拍我看海的照片送我好吗

我喜欢我飞舞的头发

和飘着雨还是眺望的眼光

时间可以磨去我的棱角

有些坚持却永远磨不掉

请容许我小小的骄傲

因为有你这样的依靠

(  Ngày mai

Dùng những hình bóng âm trầm, ngăn dòng nước mắt chảy vào tim

Có những chuyện, vốn dĩ không cần nói cho người khác biết

Những ánh mắt nông cạn nhìn về quá xa

Nhưng lại không thể nhìn vào chính bản thân mình

Những lời nói nhẹ nhàng, lại có thể giải thoát cho một trái tim nặng nề đau khổ

Có một số chuyện phải nói cho người khác biết

Dòng nước mắt ấm nóng của anh làm thổn thức trái tim em

Em tự hứa với bản thân phải nỗ lực và dũng cảm hơn nữa

Và hừng đông ngày mai

Liệu chúng ta có thể cùng nắm tay nhau đi ngắm hoa như lần trước được không anh?

Những bông tuyết sẽ từ từ tan chảy

Đôi vai anh chính là thiên đường của em

Và hừng đông ngày mai

Liệu anh có thể đem tặng em những bức hình đó của em?

Em yêu mái tóc mình bơi cùng làn gió

Và ánh mắt lung linh ướt át luôn nhìn xa xăm về phía trước của em

Những lời nói nhẹ nhàng, lại có thể giải thoát cho một trái tim nặng nề đau khổ

Có một số chuyện phải nói cho người khác biết

Dòng nước mắt ấm nóng của anh làm thổn thức trái tim em

Em tự hứa với bản thân phải nỗ lực vàdũng cảm hơn nữa

Và hừng đông ngày mai

Liệu chúng ta có thể cùng nắm tay nhau đi ngắm hoa như lần trước được không anh?

Những bông tuyết sẽ từ từ tan chảy

Đôi vai anh chính là thiên đường của em

Và hừng đông ngày mai

Liệu anh có thể đem tặng em những bức hình của em?

Em yêu mái tóc mình chơi cùng làn gió

Và ánh mắt lung linh ướt át luôn nhìn xa xăm về phía trước của em

Thời gian có thể xóa mòn nỗi đau của em

Nhưng có những thứ mãi sẽ không thể phai mờ

Hãy để cho em có chút gì kiêu ngạo

Bởi vì em có chỗ dựa vững chắc là anh…)

[The next dawn

Blocks the sob with the fluctuation back the heart

Some stories do not need to say listens for each person

Many eyes look too shallowly near too

Misses me not to see that own
Unties the overload with the simple spoken language the heart

Some mood are should say for the human listens

Your tears are more excited than take pity on me

I pledged must have the courage diligently
And so on next dawn

Goes to the previous connecting rod to view the flowers there to take a walk

Some snows meet own to melt

Your shoulder is my open-minded heaven
And so on next dawn

Photographs surreptitiously me to look the sea the picture delivers me well

I like the hair which I dance in the air

With is fluttering the judgment which the rain looks into the distance from a high place

Unties the overload with the simple spoken language the heart

Some mood are should say for the human listens

Your tears are more excited than take pity on me

I pledged must have the courage diligently
And so on next dawn

Goes to the previous connecting rod to view the flowers there to take a walk

Some snows meet own to melt

Your shoulder is my open-minded heaven
And so on next dawn

Photographs surreptitiously me to look the sea the picture delivers me well

I like the hair which I dance in the air

With is fluttering the judgment which the rain looks into the distance from a high place

The time may rub off my edges and corners

Some insistences forever cannot rub actually

Please allow I small arrogant

Because has you such dependence…]

Tô Diêu vốn rất thích bài hát này, nhất là câu: Có một số chuyện nhất định phải nói cho người khác biết…

Nói cho người khác biết…

Trì Thủy Mặc im lặng lắng nghe giọng hát ưu thương mà trong trẻo của Tô Diêu, ngón tay thon dài gõ gõ lên mặt bàn, đôi mắt đen láy sâu thăm thẳm nhìn chăm chú vào màn hình máy tính, nơi có Yêu Nữ mặc bộ Thanh Phong Nghi Giang gợi cảm đang đứng bên cạnh. Rốt cục hắn cũng khẽ nhếch môi mỉm cười.

Chờ cho Tô Diêu hát xong, mọi người cũng đã lên tiếng cảm thán hết, Hách Liên đại thần của chúng ta mới từ tốn mở miệng:

“Mọi người phần lớn cũng ở thành phố Z có đúng không?”

“Đúng vậy đúng vậy.”

“Ta cũng thế nha.”

“Ai, ta ở thành phố Y, cách thành phố Z cũng không xa lắm, ba giờ đi xe là tới, nhưng mà có hoạt động gì sao?”

Đại thần khẽ nhướn mày, từ tốn nói.

“Cuối tuần nếu mọi người có thời gian hãy cùng ra ngoài họp mặt một bữa, ta mời.”

♥♥♥

Suy nghĩ của tác giả: Oa ha ha *gào thét* —- Trì Thủy Mặc a Trì Thủy Mặc!! — rốt cục cũng sắp đến lúc bọn họ được chính thức gặp mặt nhau rồi!

O(∩_∩ )O~

Chương 17: Làm yêu nữ gặp phải đại thần.

Tô Diêu khẽ nhếch miệng, ánh mắt bị bao phủ bởi một màn sương dày đặc: “Ta ngày hôm qua vừa nhận được thiệp mời kết hôn của Sở Dương.”

Từ Hoãn rốt cục cũng phải dừng bước.

Sở Dương, Sở Dương?!

Chính là… người đã chiếm giữ trái tim Tô Diêu bao năm qua sao?

Tô Diêu thở dài, sau đó khẽ chớp đôi mắt tròn: “Sư huynh, có thể cùng ta đến dự đám cưới được không?”

P/S [A.T] Tìm được cái bài hát này đúng là phởn lòi mà =_____=

Link đây, mọi người có nhã hứng thì vào nghe nha [The next dawn] Riêng A.T thì không thể cho ý kiến được vì nói thật A.T chưa nghe bao giờ 😐

Advertisements

About ♥ A.T ♥ AuWa~ [Cuồng chị 7]

"Ta mong nàng còn sống, có thể cười với ta, khóc với ta, giận dữ với ta, ta chỉ có một nguyện vọng như thế này mà thôi..."

29 responses »

  1. thank nàng, cháp sau có vẻ hay nàng à

    Phản hồi
  2. ruột phong bì!!!
    thanks nàng

    Phản hồi
  3. đến hồi gay cấn rồi ah. Thanks

    Phản hồi
  4. thanks nàng :]]
    cuối cùng đã tới được phần “offline”… cho Tô tỷ tỷ bít Trì ca ca “soái ca” đến mức nào nha =]]

    Phản hồi
  5. thanks ban.hoa ra Yeu Nu cung da co ng trong long rui

    Phản hồi
  6. có chap mới rùi… ngon thế =)) hun nàng phát :*

    Phản hồi
  7. Thanks.hong may ngay lien cuoj cung da co chap moj.suong wa.hjhj

    Phản hồi
  8. ôi rời ơi, ôi rời ơi!!! gặp nhau đến nơi rồi! mà 2 anh chị cứ đến hồi vui vui là cái tên Sở Dương kia lại gián tiếp xen vào >”<. Ta ko đọc nhiều võng du lắm nhưng thấy tác giả truyện này có vẻ phóng tác cái game này hơi ác, miêu tả nhân vật game cụ thể như người, lại còn chơi cả chat voice toàn kênh nữa, hắc hắc

    Phản hồi
  9. thank ang oiiiiii mong wa di ko bit moi nguoi gap nhau o ngoai se the ao nhi hakhak mong ch moi wa di

    Phản hồi
  10. haha… thank nàng… link là bài hát trong truyện hả nàng

    Phản hồi
  11. thanks nàng nhá
    mỗi lần ta đọc đoạn nàng sì-poi là ta lại tò mò
    hic

    Phản hồi
  12. Thanks nàng nhiều ~LOL

    Phản hồi
  13. Yêu nàng *đè ra hun*

    Phản hồi
  14. heheh

    Nàng gặp đúng ngừoi rùi, ta là hủ nữ chính gốc đây ^^

    “cúc hoa” ấy hả, ách, cái này… hơi khó nói… Nôm na là cái vô cùng cần thiết và bắt buộc phải có cho các cảnh H, hard yaoi. Và cái này nam nữ đều có, ta không nói huỵch toẹt ra được, tục lắm nàng thông cảm, chỉ giải thích đựoc đến mức này thui :”>~~

    Nhân tiện, nếu nàng có thời gian thì đọc thử bộ” Hủ mộc” đi, bộ này là đam mỹ nhưng rất nhẹ, bên nhà Tử Linh Sứ ấy. Bộ này ta đọc mà chỉ còn biết cừoi và cười thui, cười đến rách cả mép ấy >”3<

    Phản hồi
    • Aaaaaaaaaaaaaaa, sao WP lại cắt mất còm men của ta, hông chịu đâu TT^TT

      Ta gõ lại, hừ…

      Em nhân vật chính “Hủ mộc” tên Kỷ Vô Địch, cha em ý tên Kỷ Huy Hoàng, nhà em ý là Huy Hoàng Môn, em ý không biết võ công, chỉ mê đoạn tụ, từ bé em ý đã dạo thanh lâu, không phải để trêu hoa ghẹo nguyệt đâu nha, em ý đi học cách “cua zai” của kĩ nam, tiểu quan a~ =]]]]]]]]]]]]]]]]]]]]]]]]]]]]]]]]

      Ta đọc mà cừoi đến té ghế nha~~

      Pi et: Ta phục chị Thiên Sơn >3< Ta đã tự tin về độ "hủ" của mình lắm rồi, vậy mà chị ấy còn… ="=

      Phản hồi
  15. Hức. Pm nhầm qua truyện khác. Hơ hờ. Thanks A.T nhiều nhiều. Bộ này Bơ rất là kết nha.

    Phản hồi
  16. *nhảy múa* off rồi a~~, mong mãi hehe, Tô Diêu sắp té ngửa khi thấy Đại thần rồi , mong mỏi hô hô *mắt chớp beng beng*

    Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: