RSS Feed

Sủng thê chương 5.1

Chương 5.1

Sáng sớm, đại đội lục tục chuẩn bị rời đi.

“Đêm qua thẩm vấn hai tên thích khách kết quả ra sao rồi?” Triệu Duẫn Nghiên vừa thấy Ba Cổ Đạt liền hỏi.

“Rất xin lỗi, hai tên thích khách đó rất nhanh đã uống thuốc độc tự vẫn.”

“Cái gì?” Triệu Duẫn Nghiên nhìn về phía hai huynh đệ “Vậy là nguy hiểm vẫn còn, muội muội ta tuỳ thời đều có thể bị công kích!”

“Tam vị công tử yên tâm, Vương gia của chúng ta đã phái hai gã thủ vệ đến bảo vệ cho Nhược Tâm công chúa.” Ba Cổ Đạt ngoắc tay, ngay lập tức Da Luật Chân Hy cùng Nỗ Nhĩ Trát liền đi tới.

Triệu Duẫn Nghiên cùng Triệu Duẫn Ánh trong lòng đầy nghi ngờ, nhìn về phía Triệu Duẫn Anh, kế hoạch của bọn họ nhanh chóng đã bị sụp đổ.

“Ba Cổ Đạt đại nhân, huynh đệ chúng ta đều có võ công, Vương gia có ý tốt, chúng tôi xin nhận.” Triệu Duẫn Anh nhẹ giọng nói, trong đầu không ngừng chửi rủa cái tên thối Vương gia kia “Nhưng là xá muội hiện giờ đã quá kinh hãi, không muốn tiếp cận người lạ, nói gì thì nói, chúng ta vẫn là không thể tín nhiệm được người các ngươi phái tới, việc ám sát kia không khải là không có khả năng xảy ra thềm lần thứ hai, để đề phòng sự việc lại diễn ra, chúng ta nguyện ý bảo vệ cho xá muội.”

“Đây là lệnh của Vương gia.” Ba Cổ Đạt nói xong một câu, quay sang chắp tay nhìn Da Luật Chân Hy rồi liền hạ lệnh xuất phát.

Triệu Duẫn Anh nhướng mày, nam nhân che mặt kia chẳng lẽ thân phận cao hơn Ba Cổ Đạt sao? Nếu không vì lý do gì Ba Cổ Đạt lại chắp tay hành lễ với hắn?

“Đại ca, nhị ca, nếu đây là lệnh của Vương gia, chúng ta đành phải nghe theo, bên trái nhờ hai người các huynh bảo hộ, ta cùng các vị huynh đệ kia sẽ vòng sang bên phải.” Nàng nhanh chóng đưa ra quyết định.

“Tam đệ, ngươi…không đùa đấy chứ?” Triệu Duẫn Nghiên lo lắng nhìn nàng.

“Ngươi yên tâm đi, đại ca, ta không đùa…việc đó vốn không thành vấn đề.” Nàng khẳng định, hai tên thủ vệ này có vẻ lai lịch bất minh, không thể để bọn họ tiếp xúc nhiều với hai vị đại ca bộc trực thẳng tính của nàng được.

Đội ngũ rước dâu đi phía trước, Nỗ Nhĩ Trát bị Da Luật Chân Hy phái ra phía sau kiệu hoa, còn chính mình chạy song song với Triệu Duẫn Anh. Hắn không nhìn nàng cũng không mở miệng nói lấy một câu, hắn tin tưởng nàng sẽ không nhẫn nại được lâu.

Quả nhiên là vậy.

“Ai, ngươi tên gì?” Triệu Duẫn Anh nghiêng đầu nhìn Da Luật Chân Hy, dự định bắt đầu “nói chuyện phiếm” với hắn.

Da Luật Chân Hy quay đầu, lam mâu dừng lại trên khuôn mặt nàng, lần đầu tiên nhìn nàng gần như vậy, hắn đột nhiên cảm thấy chấn động, nàng…thực sự quá đẹp!

“Làm sao vậy? Ngươi không hiểu tiếng Hán sao?” Nàng kinh ngạc hỏi, nhướn đầu tới gần hắn, bất chợt cả kinh khi thấy hai con mắt màu lam của hắn “Ánh mắt của ngươi…”

Hắn quay đi, kéo chiếc mũ xuống thấp che lại đôi mắt, chỉ sợ nàng sẽ biết được chân tướng thật của hắn.

“Ta còn đang nghĩ, tại sao ngươi lại đội chiếc nón xấu xí như vậy, nguyên lai vì ánh mắt của ngươi a!” Nàng ngộ ra.

Hắn lẳng lặng quan sát phản ứng của nàng, người Hán thật kỳ quái, nếu thấy người không phải tóc đen mắt đen thì sẽ cho là yêu quái sao?

“Ta nghĩ hành động của ngươi thật lạ nha, vì sao lại lấy chiếc nón xấu xí đó che đi đôi mắt đẹp như vậy?”

Đẹp?

Da Luật Chân Hy nhíu mày, hắn đã vài chục năm không nghe cái từ này được dùng cho hắn, mà trên thực tế hắn cũng chỉ mới nghe qua một lần, đó chính là lời của sư mẫu hắn mười bốn năm về trước.

“Xem ra ngươi thực sự không nói được tiếng Hán, ai!” Triệu Duẫn Anh than nhẹ, hay là phải dùng tiếng Khiết Đan với hắn?

“Ta nói được.” Hắn nhẹ giọng.

Nàng kinh ngạc nhìn hắn “Thật là, ngươi hiểu tiếng Hán, vậy tại sao lại để ta lẩm bẩm một mình lâu như vậy?”

“Xin lỗi.” Hắn bất giác tự nhận lỗi về mình.

Nàng mỉm cười “Chỉ cần ngươi nói cho ta biết ngươi tên gì, ta nhất định sẽ tha thứ cho ngươi.”

“Diệu Chi.” Da Luật Chân Hy khẽ đáp.

“Diệu-Chi?” Nàng nghiêng đầu nhìn chằm chằm vào đôi mắt màu xanh tuyệt đẹp của hắn, ngay lập tức khẽ giật mình lẩm bẩm “A, xin lỗi, đáng lẽ ta không nên nhìn ngươi như vậy. Nhưng là ta muốn thấy rõ mặt ngươi…”

Hắn quay đầu sang ngắm nàng. Nàng thực sự rất đẹp, không chỉ có vậy, khí chất lại cao ngất trời, tinh lực tràn đầy, hắn phát hiện chính mình đã bị nàng hút hồn, không tự chủ được mà cảm thấy hứng khởi hẳn lên.

“Ngươi muốn nhìn?” Hắn bắt đầu cởi nón ra, ngay sau đó nghe thấy tiếng rên nhẹ của Nỗ Nhĩ Trát ở phía sau, nhưng là hắn không hề quan tâm đến.

Thấy rõ chân diện mục của hắn, Triệu Duẫn Anh hoàn toàn ngây ngốc sửng sốt, lão Thiên gia! Hắn quả thực là dung mạo phi phàm, tuấn mỹ vô song!

Đón nhận ánh mắt nóng bỏng của hắn, trong thâm tâm nàng bỗng cảm thấy chấn động, gắng hết sức dứt mắt ra khỏi hắn, nàng cố làm mình bình tĩnh trở lại.

Trời ạ, tim nàng tại sao lại đập nhanh như vậy?

“Tam công tử làm sao vậy?” Hắn cố ý hỏi nàng, trong lòng có chút hưng phấn, xem ra nàng đối với hắn cũng là có chút cảm giác.

“Không có gì.” Nàng trấn tĩnh đi tiếp, mặc kệ là nàng có cảm giác gì đối với hắn đều phải ngăn chặn, bởi vì nàng chính là hôn thê của Vương gia.

“Ta hỏi ngươi một việc, Vương gia đã đến đây sao?” Nàng bất chợt đổi đề tài.

Hắn kinh ngạc “Ngươi vì sao lại hỏi như vậy?”

Nàng xem xét liếc mắt nhìn hắn “Bởi vì đêm qua mới phát sinh ra sự việc, sáng sớm hôm nay đã nhận được hai người các ngươi, Ba Cổ Đạt còn nói rằng đó là mệnh lệnh của Vương gia, nếu Vương gia không đến đây rồi thì ta nghĩ việc đó không có khả năng.”

“Không phải, hai người chúng ta ngay từ đầu đã được Vương gia phái đến bảo vệ Nhược Tâm công chúa.”

“Vậy vì sao Vương gia phải phái các ngươi bảo vệ muội muội ta?”

“Bởi vì biên giới là vùng đất vốn không được triều đình cai quản, bọn thổ phỉ ở đây hung hăng ngang ngược, đội ngũ đón dâu chưa chắc đã có thể đi qua, mà Vương gia lại phi thường coi trọng ngươi…À không, Vương gia vì không muốn có việc gì sơ suất nên mới phái chúng ta đến bảo vệ công chúa.” Mà trên thực tế, chính là hắn phụng mệnh hoàng thượng đi tiêu diệt đám thổ phỉ này, hắn định lấy chính đội ngũ rước dâu này làm mồi nhử, chuẩn bị kế hoạch gậy ông đập lưng ông.

“Thì ra là thế.” Xem ra nàng đã nghi ngờ quá nhiều rồi “Diệu Chi, vương gia của các ngươi….là người như thế nào?”

“Chỉ là cái nhìn chủ quan của cá nhân ta thì không thể nói lên được điều gì, vấn đề này Tam công tử nên tự mình tiếp xúc với Vương gia mới có được kết luận.” Hắn tất nhiên là không thể nói rồi, thế có khác nào là tự mèo khen mèo dài đuôi!

“Nói một chút cũng không được sao?” Thật là lúc nào cũng khiến nàng mất hứng mà!

“Được rồi, đằng nào ngươi cũng là người của Vương gia, ta sẽ không ép ngươi.” Triệu Duẫn Anh tức giận nói.

Da Luật Chân Hy hơi nhướng mày, bật cười.

Có cần hắn nói cho nàng biết, bộ dáng nàng hiện tại tuyệt đối không giống như của một nam nhân hay không?

Advertisements

About ♥ A.T ♥ AuWa~ [Cuồng chị 7]

"Ta mong nàng còn sống, có thể cười với ta, khóc với ta, giận dữ với ta, ta chỉ có một nguyện vọng như thế này mà thôi..."

One response »

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: